“Con đàn bà c /hết tiệt này, lão tử tìm ngươi nửa ngày rồi! Không ở nhà cho con bú, còn chạy tới đây lêu lổng? Xem lão tử không đ/ánh c /hết ngươi!”
Không đợi ta mở miệng, bàn tay to bè thô kệch của hắn cùng hơi thở tanh hôi đã đồng thời ập thẳng về phía ta.
Ngay lúc ta cho rằng mình sắp bị hắn tát đến choáng váng, một bàn tay thon gầy nhưng đầy sức lực bất ngờ chặn lại cánh tay hắn, sau đó vặn mạnh rồi quăng đi, tên béo bị ném thẳng vào giá đèn bên cạnh.
Cái giá đèn bị thân hình nặng nề của hắn đâm trúng, lập tức ào ào đổ xuống cả mảng lớn.
Hắn chống người đứng dậy:
“Ngươi là ai?! Lão tử dạy dỗ nữ nhân nhà mình thì liên quan gì tới ngươi?!”
Người nam nhân kia dáng người cao ráo, trên mặt đeo mặt nạ hồ ly, y phục trên người dùng loại vải và hoa văn cực kỳ tinh xảo quý giá, bên hông còn đeo một khối ngọc dài, vừa nhìn đã biết không phải người có thể tùy tiện đắc tội.
Hắn hơi nheo đôi mắt lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống tên béo kia, ánh mắt giống như đang nhìn một thứ rác rưởi.
Thân hình hắn khẽ động, gọn gàng bẻ lấy một cây trúc, chỉ trong vài chiêu đã đánh cho tên béo vừa mới bò dậy kia lần nữa nằm rạp xuống đất.
Giọng nói của hắn lạnh lẽo, nhưng lại quen thuộc vô cùng:
“Ngươi vừa nói nàng là ai của ngươi?”
Tên béo kia vẫn chưa chịu từ bỏ ý đồ xấu:
“Nữ nhân của ta.”
Người nam nhân kia hoàn toàn không nương tay, mặc cho tên béo gào khóc cầu xin tha mạng, hắn vẫn liên tiếp đánh xuống hàng chục, thậm chí gần trăm gậy.
Cho tới khi tên béo nằm rạp dưới đất không bò dậy nổi nữa, hắn mới lại mở miệng:
“Trả lời cho đàng hoàng, nếu không ta lấy m/ạng ngươi.”
Tên béo khóc thảm thiết vô cùng, còn gào to hơn cả ông chủ bán hoa đăng đứng bên cạnh.
“Không quen biết! Ta không quen biết nàng ta! Ta thấy nàng ăn mặc không tầm thường, chắc là tiểu thư nhà nào đó, bên cạnh lại không có gia phó theo hầu, nên mới nghĩ làm gạo nấu thành cơm rồi tới cửa kiếm chức lão gia mà làm!”
Đúng lúc có quan sai tới xem xét tình hình, thuận tiện áp giải luôn tên béo mặt sưng chân què tay gãy kia đi mất.
Trong tiếng huyên náo xung quanh, chỉ có ông chủ hoa đăng méo mặt đầy đau lòng, mãi cho tới khi một thỏi bạc lớn bay thẳng vào tay ông ta.
“Đừng buồn nữa, ta bồi thường cho ông là được.” Người đeo mặt nạ hồ ly nói: “Hôm nay là ngày lành.”
Ta cuối cùng cũng nhớ ra giọng nói này, liền gọi hắn:
“Mộ Lâm An!”
Hắn quay đầu lại, tháo chiếc mặt nạ xuống, nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh hoa đăng:
“Ây! Triều Quan Lan!”
Hắn nói, hắn tới để cầu thân.
Ngoại tổ mẫu không đồng ý, trừ phi hắn chịu ở rể.
Mà trong nhà Mộ Lâm An cũng có tổ huấn, không cho phép hắn ở rể.
Có lẽ ta đúng là hơi thiên vị người ngoài, vậy nên mới lén nói với hắn rằng, cứ quỳ đi, biết đâu ngoại tổ mẫu mềm lòng rồi sẽ đồng ý.
Nhưng hắn chỉ quỳ ngoài cửa vài canh giờ, sau đó lại đột nhiên biến mất.
Ngoại tổ mẫu hừ lạnh một tiếng:
“Hắn không xứng với con. Chờ thêm vài năm nữa, khi con trưởng thành hơn một chút, ngoại tổ mẫu sẽ tìm cho con một phu quân ở rể ngoan ngoãn.”
Ngoại tổ mẫu cho rằng nữ tử thời nay thành thân quá sớm, sau khi thành thân còn phải sinh con, quản gia, hầu hạ mẹ chồng… đủ loại áp lực đè nặng lên người, rất dễ bạc mệnh mà c /hết sớm.
Lần gặp lại tiếp theo, Mộ Lâm An mặt mũi bầm dập tím tái, đi đứng tập tễnh, phía sau là mười thuyền sính lễ đang đỗ kín bến cảng nhà ta.
Hắn nói, hắn vẫn nhất quyết muốn cưới ta.
Sau khi thành thân, hắn có thể ở nhà ta, nghe lời ta, lấy ta làm tôn, duy chỉ có một điều là không thể ở rể.
Ngoại tổ mẫu vẫn không đồng ý, bảo hắn nếu không chịu ở rể thì cút đi.
Mộ Lâm An kiên quyết không chịu cút.
C /hết cũng không cút.
Hắn thực sự không chịu nổi những suy nghĩ vừa bí mật vừa hoang đường trong đầu mình nữa rồi.
Hắn muốn lấy lòng nàng.
Muốn xé nát nàng.
Muốn nuốt trọn nàng vào trong cốt m /áu.
Mà đồng thời, hắn cũng mong được nàng lấy lòng, được nàng xé nát, được nàng hoàn toàn nuốt chửng.
Ban ngày nhớ mãi không quên.
Ban đêm mộng xuân triền miên.
Người hôn hắn, ôm hắn, đ/ánh hắn, mắng hắn, nói yêu hắn…
Đều là Triều Quan Lan.
Hắn nhận ra b/ệnh tình của mình đã không còn nhẹ nữa.
Mà Triều Quan Lan chính là phương thuốc duy nhất có thể cứu hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)