Hắn lại tiếp tục quỳ.

Quỳ đến ngày thứ ba thì ngất đi.

Ta thuận lý thành chương kéo người vào trong phủ, mời đại phu tới khám, lúc này mới phát hiện trên người hắn thương cũ chồng thêm thương mới.

Đại phu nhíu mày đến mức gần như dựng thành ngọn núi nhỏ:

“Hắn đây là bị người ta đ/ánh đ/ộc á/c mấy trận rồi. Cái chân này e rằng là sau khi bị ngã vẫn chưa lành hẳn lại tiếp tục động gân động cốt.”

Đại phu thở dài một tiếng:

“Hắn cứ tiếp tục giày vò thân thể như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ thành tàn phế.”

Ta nhìn Mộ Lâm An.

Người rõ ràng đã đ/au đến mức gần như đứng không vững, vậy mà lúc này vẫn còn cố sức cong môi cười với ta.

Sau đó, ta chậm rãi quỳ xuống trước mặt tổ mẫu.

“Tổ mẫu.”

“Gia nghiệp của Triều gia, con muốn.”

“Hắn…”

“Con cũng muốn.”

Ta nhìn thấy đầu ngón tay của ngoại tổ mẫu khẽ run lên một cái.

Bà im lặng rất lâu, sau đó mới chậm rãi hỏi ta:

“Nếu có một ngày…”

“Hắn muốn con theo hắn lá rụng về cội, trở về quê nhà an cư…”

“Muốn con bị nhốt trong nội trạch vì hắn…”

“Giúp chồng dạy con thì sao?”

Ta không hề do dự.

Ánh mắt kiên định, trán mạnh mẽ dập xuống nền đất lạnh.

“Nếu thật có ngày ấy…”

“Vậy thì phu thê duyên tận.”

“Người nào… sống cuộc đời của người nấy.”

Ngoại tổ mẫu trầm mặc rất lâu, ánh mắt dần dần phiêu xa, nhìn về phía bức thư họa năm xưa của mẫu thân lúc còn nhỏ, lại dường như xuyên qua cả bức thư họa ấy, nhìn mãi về tận cuối dòng thời gian.

Đầu ta vẫn luôn cúi sát xuống mặt đất, còn Mộ Lâm An thì trực tiếp lăn từ trên giường xuống dưới, phát ra một tiếng “bịch” cực lớn.

Hắn cong người khó nhọc như một con tôm, học theo ta quỳ xuống, trán chạm đất.

Giọng nói của ngoại tổ mẫu dường như xuyên qua dòng thời gian mà vọng trở về, mang theo vẻ khàn khàn già nua:

“Mộ Lâm An, nếu muốn cưới Quan Lan, vậy ngươi phải ký một bản ‘khế ước trước hôn nhân’, phân chia rõ ràng tài sản của đôi bên.”

“Sau này bất luận là hòa ly hay hưu thê, ngươi cũng không được mang đi một phần tài sản nào của Triều gia.

“Ngươi có bằng lòng không?”

Giọng Mộ Lâm An vang dội rõ ràng:

“Con bằng lòng!”

Không chỉ bằng lòng, hắn còn nói sính lễ đã đưa cho ta thì chính là của ta, đương nhiên phải được tính là tài sản riêng của ta và ghi vào bản “khế ước trước hôn nhân” kia.

Hắn rất hiểu chuyện, ngoại tổ mẫu vô cùng hài lòng, thậm chí còn chẳng thông báo cho phụ mẫu hai bên, vội vội vàng vàng làm hôn lễ cho chúng ta.

Mẫu thân liên tiếp gửi tới mấy chục phong thư mắng người, nhưng ở cuối thư lại dặn ta đừng nói với ngoại tổ mẫu, sợ bà tức giận mà ảnh hưởng sức khỏe.

Ta lắc đầu:

“Mắng cũng uổng thôi.”

Mộ Lâm An giúp ta cất từng phong thư lại cẩn thận:

“Không uổng đâu, ít nhất bà ấy mắng xong thì tâm trạng cũng dễ chịu hơn.”

Tháng chạp, trong nhà Mộ Lâm An có mấy nhóm người tới tìm hắn, vừa dụ dỗ vừa uy h/iếp, ép hắn đưa tân nương trở về chúc thọ mẫu thân hắn.

Từ mười thuyền sính lễ xa hoa năm ấy có thể nhìn ra, gia thế của hắn rất có khả năng là một danh môn vọng tộc vừa giàu vừa quý. Mà đám người tới tìm hắn này cũng mang khí thế nếu hắn không chịu về thì sẽ trực tiếp trói hắn trở về.

Nghĩ rằng dù sao cũng nên gặp người thân của hắn, hơn nữa ta cũng đã rất lâu chưa gặp phụ mẫu mình, sau khi được ngoại tổ mẫu đồng ý, ta liền cùng hắn trở lại mảnh đất mà ta vừa yêu vừa ghét này.

Chỉ là ta không ngờ, vừa mới tới trước cổng hoàng thành lại nhận được một trận thế nghênh đón như vậy.

Mấy vị đại thần mặc hồng bào, cộng thêm hai vị đại tướng quân, tất cả đều đồng loạt quỳ xuống trước cổng thành nghênh đón Mộ Lâm An.

Đầu óc ta hơi cứng lại:

“Bọn họ gọi chàng là… Cửu Vương gia?”

Hắn chột dạ dùng ánh mắt lén nhìn ta, môi mím chặt, sau đó lại tỏ vẻ đáng thương mà cọ tới bên cạnh ta, bày ra bộ dạng tội nghiệp quen thuộc mỗi lần gây họa.

—— Mỗi lần thấy bộ dạng này của hắn, ta đều chỉ muốn hôn hắn, hôn vài cái thì cũng chẳng còn giận nữa.

Môi hắn càng lúc càng tiến lại gần:

“Phu nhân, ta biết ta không nên gạt nàng. Nàng muốn đ/ánh ta, mắng ta thế nào cũng được. Nhưng thân phận của ta là gì cũng sẽ không ảnh hưởng tới chúng ta…”

Nhưng lúc này, đầu óc ta lại rối thành một đoàn:

“Đủ rồi, ta cần yên tĩnh một chút.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...