Ta đuổi hắn xuống khỏi xe ngựa, sau đó mới chậm chạp nhận ra, với thân phận hiện tại thì người nên xuống xe vốn phải là ta mới đúng.

Nhưng hắn không dám nổi giận, chỉ cẩn thận sai người đưa ta trở về Hải gia.

Ta kể lại mọi chuyện cho phụ mẫu nghe, trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ sầu lo.

Mẫu thân lo lắng:

“Chuyện giữa con và Triệu Vân Đình, có phải hắn không biết không? Nếu hắn biết rồi, liệu có…”

Phụ thân thở dài:

“Chuyện này trước tiên phải giấu xuống, không được để người ngoài biết.”

“Chờ tìm cơ hội nói rõ với Cửu Vương gia, rồi xem thái độ của hắn thế nào.”

“Cũng đâu phải Hải gia chúng ta nhất quyết muốn bám lấy hắn.”

“Nếu hắn để ý danh tiếng, vậy thì nam hôn nữ gả, ai sống cuộc đời của người nấy.”

5

Khuê trung mật hữu năm nào của ta, hiện giờ đã trở thành nữ chủ nhân của tửu lâu lớn nhất hoàng thành.

Nghe nói ta trở về, lại còn “cãi nhau” với phu quân, nàng liền đề nghị dẫn ta đi “tìm thú vui”.

Thấy ta búi tóc phụ nhân, nàng lập tức kêu lên “vướng víu”, sau đó giúp ta chải lại kiểu tóc của nữ tử chưa xuất giá.

Ta vốn tưởng nàng sẽ dẫn ta tới tửu lâu của nàng uống say một trận cho khuây khỏa, nào ngờ nàng lại đưa ta vào ngõ Lục.

Ta có chút chùn bước:

“Ta là phụ nhân đã có chồng, làm vậy có ổn không?”

Dưới tiếng đàn sáo tao nhã du dương, Khổng Huệ Lan ghé sát bên tai ta, cười hì hì:

“Có gì mà không tốt chứ?”

“Không biết bao nhiêu quý nữ quý phụ đang nằm trên nhuyễn tháp trong này đấy!”

“Hôm nay tỷ tỷ dẫn muội tới tìm thú vui, để muội quên cái tên nam nhân khiến người ta phiền lòng kia đi!”

Nói thật, nam nhân ở nơi này từ dung mạo, vóc người cho tới cách nói chuyện đều không bằng Mộ Lâm An.

Nhưng thắng ở chỗ bọn họ biết nói lời dễ nghe, cũng rất biết cách lấy lòng người khác.

Khổng Huệ Lan tận tình dạy bảo:

“Đại nữ nhân như chúng ta ấy mà, không thể treo c /hết trên một cái cây được.”

“Trong nhà chiêu một phu quân ở rể ngoan ngoãn nghe lời, bên ngoài nuôi thêm vài mỹ nam tri kỷ hiểu lòng người, chẳng phải sung sướng lắm sao?!”

Mấy chén rượu xuống bụng, lá gan của ta cũng lớn dần lên, bắt đầu ôm nàng khóc lóc kể lể rằng Mộ Lâm An đã lừa ta.

Khổng Huệ Lan trái ôm phải ấp, tư thế thả lỏng đến mức giống hệt một lão nam nhân đầu hói dầu mỡ đã lăn lộn chốn phong nguyệt nhiều năm.

“Vậy rốt cuộc hắn đã lừa muội chuyện gì?”

Ta ngửa đầu uống cạn cả một vò rượu:

“Hắn che giấu thân phận thật của hắn.”

“Vậy thân phận thật của hắn là gì?”

Một nam tử ăn mặc mát mẻ áp sát lại gần ta, lấy đi vò rượu rỗng trong tay ta, lại nhét cho ta một vò đầy mới tinh, còn tranh thủ dùng đầu ngón tay khẽ cào nhẹ lòng bàn tay ta.

Ta bị hắn cào đến ngây người mất một lúc, vội vàng rút tay về, nhẹ giọng thốt ra ba chữ:

“Cửu Vương gia.”

Động tác của tất cả mọi người trong phòng đều lập tức cứng đờ lại.

Ta còn tưởng là vì ba chữ kia của mình.

Nhưng thực ra…

Là bởi phía sau lưng ta đột nhiên lạnh buốt.

Khổng Huệ Lan nuốt xuống một ngụm rượu, nhìn về phía sau lưng ta, ánh mắt cũng tỉnh táo đi vài phần, trên mặt lộ ra vẻ muốn khóc mà không khóc nổi:

“Vậy thì muội thảm rồi!”

Ta thuận theo ánh mắt của nàng quay đầu lại, chỉ thấy Mộ Lâm An đang nhíu chặt mày, vành mắt đỏ lên, môi mím chặt, sắc mặt lạnh lẽo.

Giống như ta vừa làm ra chuyện gì tội á/c tày trời vậy.

Đáng sợ thật đấy.

Tên tiểu quan vừa cào lòng bàn tay ta bị khí thế lạnh lẽo uy nghiêm trên người hắn dọa đến ngã phịch xuống đất, cúi gằm đầu không dám ngẩng lên.

Mụ tú bà gần như bò bằng cả tay lẫn chân tới cửa, hoảng loạn quỳ xuống bên chân Mộ Lâm An:

“Cửu Vương gia, hoan nghênh ngài đại giá quang lâm…”

Mộ Lâm An hung hăng liếc xéo ta một cái, lửa giận trong mắt gần như bốc cháy:

“Vừa rồi các người đang làm cái gì?!”

Ta nghiêng nghiêng đầu, mượn men say trừng ngược lại hắn:

“Làm gì cũng không cần chàng quản, ta đã viết hò… ưm…”

Hai chữ “hòa ly” còn chưa kịp nói ra đã bị Khổng Huệ Lan bịt chặt nơi cổ họng, nàng nghiến răng ghé sát tai ta mắng nhỏ:

“Tổ tông của ta ơi, muội muốn nói thì cũng chọn chỗ ít người mà nói được không?! Ở đây nhiều người như vậy phải chôn cùng muội, muội không thấy rợn người à?!”

Chuyện hoàng thất, chỉ cần nghe nhiều thêm một chút thôi cũng rất dễ mất đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...