Nàng còn chưa hưởng đủ ngày lành tháng tốt, không muốn bị kéo đi chôn cùng.
Mộ Lâm An bước về phía ta, tất cả mọi người đều tự giác lùi ra sau.
Ta cảm thấy bộ dạng hung dữ của hắn lúc này giống như sắp tới đ/ánh ta vậy, cũng muốn lùi lại, nhưng cổ tay đã bị hắn kéo lấy.
Bên hông siết chặt.
Hắn trực tiếp bế ngang người ta lên.
Đến lúc bị ném vào trong kiệu, rượu của ta đã tỉnh tới chín phần.
Nhưng ta vẫn lựa chọn tiếp tục giả ngốc, nghiêng người sang bên cạnh định ngủ.
Hắn lập tức siết lấy cổ tay ta, kéo ta ngồi lên đùi phải của hắn, sau đó dùng chân trái kẹp chặt lấy người ta.
Sức lực của hắn rất lớn.
Bị hắn giam trong lòng như vậy, ta hoàn toàn không thể động đậy.
Cằm bị hắn mạnh mẽ bóp lấy xoay qua, ép buộc ta phải đối diện với hắn.
Thấy ánh mắt của hắn âm trầm đáng sợ đến cực điểm, ta chỉ đành bịt tai trộm chuông mà nhắm chặt mắt lại.
Ngay giây tiếp theo, một nụ hôn mang đầy tính trả đũa và trừng phạt hung hăng rơi xuống.
Ta lập tức mở to mắt, muốn đẩy hắn ra nhưng căn bản không đẩy nổi.
Hắn hôn vô cùng mạnh bạo, giống như muốn lấy luôn mạng của ta, hoàn toàn không cho ta lấy một hơi thở.
Ta nghiêng đầu né tránh, lại bị hắn kéo trở về, bàn tay mạnh mẽ giữ chặt bả vai và sau đầu ta, hôn càng hung hăng, càng dùng sức hơn.
Đây là m/ưu s/át thân thê rồi còn gì!
Ta lăn xuống dưới định bỏ chạy, ngay lập tức đã bị hắn túm lấy mắt cá chân, đè xuống dưới thân rồi tiếp tục truy môi mà hôn.
Tiếng rao bán bên đường, tiếng bánh xe ngựa nghiền trên mặt đất…
Tất cả đều biến mất.
Ngũ cảm dường như chỉ còn lại duy nhất một cảm giác.
Cả thế giới ngoài ta và hắn ra, giống như đã hóa thành một khoảng trống trắng xóa.
Cho tới khi trong khoang miệng lan ra vị tanh của m /áu, cho tới khi cả người kiệt sức, khóe môi hơi đau nhức, hắn mới rốt cuộc chống người ngồi dậy.
Giống như vừa trải qua một trận chiến kéo dài đằng đẵng, đôi mắt hắn càng đỏ hơn trước.
Hắn dùng ngón tay cái lau qua khóe môi bị ta cắn rách, sau đó lại dùng đầu ngón tay dính m /áu kia mạnh mẽ lau qua môi ta, lúc này mới chậm rãi mở miệng, giọng nói nghẹn lại:
“Tỉnh rượu chưa?”
Sau khi nhìn thấy mặt mạnh mẽ đầy áp bức của người nam nhân vốn luôn ôn nhu như ngọc, dễ nói chuyện này, dưới ánh mắt cố chấp như muốn ngay tại chỗ tháo xương nuốt ta vào bụng kia, ta lập tức quyết đoán chọn lấy nhu thắng cương.
Ta bĩu môi, mềm giọng:
“Ta không thoải mái.”
“Xe ngựa thỉnh thoảng lại xóc nảy một cái, đau lắm đấy.”
Hắn rốt cuộc vẫn đau lòng vì ta, đưa tay đỡ ta ngồi vững lại trên xe ngựa, còn chính mình thì quỳ xuống bên chân ta.
Rõ ràng là ta đang từ trên cao nhìn xuống hắn, nhưng chỉ cần bị hắn ngẩng mắt nhìn lên một cái, toàn thân ta đã nổi đầy da gà.
Hóa ra trước đây những dịu dàng mềm mỏng hắn dành cho ta đều là giả vờ sao?!
Một tay hắn nắm lấy tay ta, tay còn lại nhẹ vuốt lên mặt ta, giúp ta vén lọn tóc rơi bên mai ra phía sau tai.
Giọng nói của hắn rất khẽ, nhưng lại mang theo cảm giác áp bức cực mạnh:
“Lan nhi, phu quân lừa nàng, là lỗi của ta.”
“Nhưng nàng tới loại nơi như ngõ Lục kia, suýt chút nữa gây ra đại họa, là nàng sai.”
“Không chịu nghe ta giải thích mà đã viết hòa ly thư, cũng là nàng sai.”
“Ta giấu nàng là vì ta cảm thấy thân phận không quan trọng. Ta có thể không làm Cửu Vương gia của Hoằng quốc, chỉ cầu được làm phu quân của nàng.”
“Đợi qua sinh thần của mẫu hậu, chúng ta sẽ trở về thành Vanh, tiếp tục sống những ngày tháng bình yên của chúng ta.”
“Còn chuyện hòa ly…”
Ánh mắt hắn khẽ run lên, giống như một viên đá rơi xuống vực nước đen sâu không thấy đáy, giọng nói cũng nặng hơn vài phần:
“Triều Quan Lan, nàng nghe cho rõ, đời này chúng ta tuyệt đối không thể hòa ly. Nếu nàng nhất quyết muốn, vậy thì hợp táng đi.”
Toàn thân ta lạnh toát.
Hắn đây là đang uy h/iếp ta!
Hắn lại tiếp tục nói:
“Nàng vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, bị người ta dẫn tới loại nơi đó để nếm thử mới lạ, ta có thể tha thứ cho nàng một lần.”
“Nếu còn có lần sau——”
Hắn cố tình kéo dài âm cuối, hai tay chậm rãi vuốt lên đùi ta, đôi mắt ngập tràn dục vọng chiếm hữu gần như phát điên:
“Ta sẽ đ/ánh gãy chân bạn bè của nàng, còn có toàn bộ người trong ngõ Lục, tất cả.”
Chaporia
Bình Luận (0)