“Không ngờ hắn lại là loại cặn bã như vậy, hắn căn bản không xứng tranh nàng với ta. Ha ha! Yên tâm rồi, yên tâm rồi.”
Ta kéo chăn trở lại đắp lên người mình:
“Bệ hạ và Thái hậu… sẽ…”
Hắn mặt dày cọ cọ lên người ta:
“Cùng lắm thì đoạn tuyệt quan hệ. Chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt như vậy mà phán định tốt xấu của một nữ tử, coi danh tiếng còn quan trọng hơn cả mạng người, kiểu người đó không xứng làm mẫu thân ta, cũng không xứng làm huynh trưởng ta.”
Hắn ép ta lùi tới tận phía trong cùng của giường, lưng ta chống sát vào tường, ta đưa tay đẩy hắn:
“Đây là nhà ta đấy, chàng nhịn một chút đi.”
Hắn kéo mở ngoại bào, để lộ lớp sa y mỏng bên trong.
Lớp sa y mỏng đến mức gần như trong suốt, lỏng lẻo khoác trên người hắn, mơ hồ để lộ lồng ngực trắng trẻo rắn chắc cùng đường eo thon gọn đầy lực.
“Đây là y phục ta cố ý tìm được ở ngõ Lục đấy. Nàng nhịn nổi không, Triều Quan Lan? Ta còn biết làm hơn đám hồ ly tinh ở ngõ Lục kia nhiều.”
Hắn nắm lấy tay ta, thuận thế nhẹ nhàng cào qua lòng bàn tay ta một cái.
Ta giống như bị một tia sét bổ trúng, vừa kinh ngạc vừa vui vẻ nhìn hắn:
“Ồ hô, không nhịn nổi.”
Lớp sa y bị xé thành từng mảnh.
Nửa đêm về sau, ta phải trả giá vì câu nói của mình.
Ta khóc đến mức cầu xin tha thứ:
“Nhịn được… Mộ Lâm An, ta nhịn được mà…”
Thế nhưng Mộ Lâm An lại nói gì cũng không chịu dừng lại.
Hắn khẽ thở dốc, hơi thở nóng rực phả sát bên tai ta, giọng nói trầm thấp tựa như á/c m/a đang dụ dỗ lòng người:
“Nhịn được thì cứ nhịn đi. Triều Quan Lan, đây là hình phạt dành cho nàng vì dám nhắc tới hòa ly, nàng phải chịu.”
“Ngoan.”
09
Trước khi thọ yến của Thái hậu bắt đầu, Mộ Lâm An nói muốn dẫn ta đi dạo nơi hắn lớn lên.
Tổng quản đại thái giám bên cạnh Hoàng thượng vội vàng chạy tới, ghé bên tai Mộ Lâm An nói nhỏ mấy câu.
Mộ Lâm An nói rằng bệ hạ có chuyện cần thương nghị với hắn, sau khi sắp xếp cung nữ hầu hạ ta ổn thỏa mới đi theo vị đại thái giám kia rời đi.
Ta nhìn trúng đám cá chép béo mập trong hồ sen, chỉ cần làm động tác cho ăn, chúng sẽ lập tức vẫy đuôi bơi tới, lần nào cũng hiệu nghiệm, thú vị vô cùng.
“Quan Lan, là nàng sao?”
Một tiếng gọi thật thâm tình.
Ta quay đầu lại, nào ngờ lại là Triệu Vân Đình — cái thứ âm hồn bất tán ấy.
Mạng hắn đúng là lớn thật, bị Mộ Lâm An đ/ánh thành như vậy mà nhanh như thế đã hồi phục được.
Đúng là loại giỏi chịu đòn, chỉ tiếc nhìn thấy là mất hết khẩu vị, tâm trạng tốt đẹp cũng tan sạch.
“Thật sự là nàng rồi, Quan Lan.”
Hắn bước nhanh về phía ta mấy bước, rồi lại đột ngột dừng lại, cau chặt mày, giọng nói nặng thêm vài phần, mang theo ý chất vấn:
“Vì sao nàng lại búi tóc phụ nhân?”
Ta mở miệng chẳng hề khách khí:
“Ta gả chồng rồi không búi tóc phụ nhân thì búi tóc trước mộ tổ tiên nhà ngươi à?!”
Triệu Vân Đình sửng sốt trong chốc lát mới chậm rãi phản ứng lại:
“Nàng gả chồng rồi? Nàng có thể gả cho ai được chứ? Quan Lan, có phải nàng đã giấu hắn chuyện giữa ta và nàng không?”
Vừa nói, Triệu Vân Đình vừa định tiến lên kéo ta, ta nghiêng người tránh đi rồi thuận thế đá hắn một cái, vô cùng kiêu ngạo:
“Ta gả cho Cửu Vương gia đương triều!”
Trong mắt hắn lần nữa bùng lên hy vọng:
“Cửu Vương gia? Ha, Quan Lan, có nói đùa thì cũng nên chọn chuyện khiến người ta tin nổi chứ. Có phải nàng làm thiếp cho vị quan lớn nào không? Nếu đã vậy, chẳng bằng chọn ta đi, dù sao cũng đều phải làm…”
Ta không nói thêm lời nào, trực tiếp vung tay tát mạnh lên mặt hắn.
“Đúng là thứ ngu muội đến mức nghe không hiểu tiếng người!”
Mộ Lâm An đã đem toàn bộ chuyện giữa ta và Triệu Vân Đình nói rõ với đế hậu và Thái hậu.
Bọn họ cho rằng danh tiết của nữ tử quả thực rất quan trọng, nhưng tuyệt đối không nên soi mói đến mức ấy, càng không nên xem nó còn quan trọng hơn cả tính mạng con người.
Hoàng thượng lại càng long nhan đại nộ, trực tiếp truy trách nhiệm bộ phận phụ trách thay đổi phong tục tập quán, yêu cầu bọn họ phải định ra thời hạn, triệt để nhổ bỏ loại tư tưởng sai lầm cùng hủ tục đã ăn sâu bén rễ này.
Triệu Vân Đình đưa tay ôm lấy bên má nóng rát, ánh mắt vừa kinh sững vừa nhục nhã.
Cuối cùng, hắn hoàn toàn nổi giận, lập tức lao tới muốn giữ chặt lấy ta.
Chaporia
Bình Luận (0)