“Hải Quan Lan!”

“Ot.cay lên bài tại banh.my.ot.”

“Rốt cuộc là tên nam nhân nào đã nuông chiều nàng thành cái tính khí ngang ngược thế này?!”

Ta lạnh mặt, đã chuẩn bị sẵn sàng t/át thêm cho hắn một cái nữa, bên cạnh lại vang lên một giọng nói chẳng hề khách khí:

“Triệu Vân Đình, ngươi ở đây làm gì? Cha ta tìm ngươi, mau qua đó đi!”

Ta thuận theo giọng nói nhìn sang, người vừa tới chính là quận chúa Chỉ Nhân.

Nàng ta đầy đặn hơn trước rất nhiều, nghe nói mấy tháng trước vừa sinh cho Triệu Vân Đình một đứa con trai.

Nhìn thấy ta, nàng ta khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ không thể tin nổi.

Ta hờ hững khẽ chỉnh lại cung trang trên người, nhìn về phía quận chúa, trên mặt treo nụ cười giả tạo:

“Hắn có mắt như mù, nhưng ngươi hẳn phải nhận ra bộ cung phục này. Đã gặp bản vương phi, vì sao còn chưa quỳ xuống?!”

Tim Triệu Vân Đình đập mạnh một cái, giống như có thứ gì vô cùng quan trọng hoàn toàn vượt khỏi tầm khống chế của hắn, cảm giác hoảng loạn nhanh chóng lan tràn.

Thần sắc hắn hoảng hốt, không kìm được mà nhìn chằm chằm vào ta, nói năng lộn xộn:

“Vương phi? Sao nàng có thể trở thành Vương phi được? Sao có thể… Cửu Vương gia hắn sao có thể…”

Cung nữ vừa đi lấy thức ăn cho cá giúp ta, lúc này cũng quay trở lại, thái độ không kiêu không siểm:

“Đây là chính phi của Cửu Vương gia. Quận chúa, Thế tử, hai vị vốn nên hành lễ quỳ bái.”

Quận chúa Chỉ Nhân dù sao cũng là hoàng thân quốc thích, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra cung nữ này là người hầu hạ bên cạnh bệ hạ, đành phải quỳ xuống hành lễ:

“Bái kiến Cửu Vương phi.”

Đồng thời nàng ta còn liếc xéo Triệu Vân Đình một cái, ánh mắt âm trầm, ngữ điệu hơi nhướng lên, dường như đang mượn cơ hội trút giận:

“Gặp Vương phi còn không quỳ, ngươi muốn bị trị tội sao?!”

Triệu Vân Đình giống như con rối bị đứt dây, sắc mặt trắng bệch, thần sắc vừa chấn động vừa đau đớn, cuối cùng nặng nề quỳ xuống.

Trong lúc yến tiệc đang náo nhiệt, quận chúa Chỉ Nhân tiến tới kính rượu, nhưng lại “không cẩn thận” trẹo chân ngã xuống, cả chén rượu hất hết lên người ta.

Lập tức có cung nhân tới dẫn ta rời tiệc thay y phục.

Ta và Mộ Lâm An liếc nhìn nhau một cái, sau đó đi theo cung nhân kia quanh co qua mấy hành lang, cuối cùng tiến vào một tòa điện sáng ánh nến.

Ngay khoảnh khắc ta bước chân vào điện, cửa phòng lập tức bị khóa trái từ bên ngoài.

Ta lập tức đi tới bên cửa sổ, lại phát hiện cửa sổ cũng không thể mở ra.

Trong điện, mùi huân hương nồng đậm ngọt ngấy, nồng đến mức khiến cả người nóng ran, dục vọng cũng theo đó mà dâng lên.

“Quan Lan, Quan Lan, là nàng! Thật sự là nàng rồi!”

Triệu Vân Đình không biết từ đâu lao ra, dang rộng hai tay muốn ôm lấy ta.

Nhưng ta đâu phải kiểu tiểu thư yếu đuối mềm mại.

Đ/ạp h/ạ b/ộ, kéo tóc, t/át mặt, đ/á b/ụng, thúc cùi chỏ vào lưng.

Nợ mới thù cũ cộng dồn, ta trực tiếp đè hắn xuống đất mà đ/ánh một trận điên cuồng, cuối cùng còn tiện tay cho đầu hắn ăn thêm hai cái bình hoa.

Phù.

Hả giận thật!

……

Ánh lửa cùng tiếng bước chân ngày một tới gần, cửa điện bị người ta dùng bạo lực phá tung.

Quận chúa Chỉ Nhân tính toán chuẩn xác thời điểm hương mê trong điện sắp cháy hết, đôi nam nữ bên trong cũng vừa lúc còn chưa dừng chuyện tư tình cẩu thả, lúc ấy mới cho người đi mời Hoàng hậu tới.

Nàng ta muốn khiến ta thân bại danh liệt, tiện thể kéo theo cả Triệu Vân Đình cùng xuống địa ngục.

Trong điện hỗn loạn vô cùng, một nữ tử đang đè lên người nam nhân vừa rên đau vừa kêu khổ, động tác trên người hồi lâu vẫn chưa dừng lại.

“Hỗn xược!”

Hoàng hậu nổi trận lôi đình:

“Mau lấy chăn quấn kín hai kẻ này rồi kéo ra ngoài!”

Quận chúa Chỉ Nhân lẫn trong đám người, trên mặt không hề có lấy một tia kinh ngạc, chỉ có nụ cười lạnh lẽo âm độc đầy vẻ đắc ý xem kịch.

“Ôi chao, phi lễ chớ nhìn! Vương phi, không được nhìn.”

Mộ Lâm An vừa la lên vừa đưa tay che mắt ta lại.

Nghe thấy giọng nói ấy, nụ cười trên mặt quận chúa Chỉ Nhân lập tức cứng đờ.

Cả người nàng ta giống như bị một đạo thiên lôi bổ trúng, sắc mặt xanh xám, từng chút từng chút nứt vỡ.

Ta đang ở bên ngoài.

Vậy người bên trong là ai?

Gió lạnh mang theo tiếng xì xào bàn tán lùa vào trong điện, động tác của nữ tử bên trong cuối cùng cũng chậm dần lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...