Nàng ta hoảng sợ kinh ngạc, chậm rãi… chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt quét qua đám người, cuối cùng bi thương dừng trên người quận chúa Chỉ Nhân.
Nàng ta là nha hoàn của Chỉ Nhân được nuôi lớn trong phủ từ nhỏ.
Xảy ra chuyện thế này, ngoại trừ nhận tội rồi tìm c /hết, căn bản không còn con đường nào khác.
Sắc mặt quận chúa Chỉ Nhân từ xanh chuyển sang trắng bệch, tay chân mềm nhũn mất hết sức lực, lảo đảo lui về sau nửa bước rồi được cung nhân đỡ lấy.
Triệu Vân Đình đầu ch/ảy đầy m /áu, mặt mũi bầm dập, trên người cũng chẳng còn mấy chỗ lành lặn.
Bị người ta kéo ra quăng xuống đất rồi mà hắn vẫn còn vô thức run rẩy, đau đớn rên rỉ không ngừng, liên tục kêu đau.
Có người bắt đầu dùng ánh mắt thương hại nhìn quận chúa Chỉ Nhân.
Quận chúa Chỉ Nhân vội vàng che giấu sự kinh hoảng trong mắt, đổi thành vẻ không dám tin cùng đau khổ, cả người khó chịu đến mức không thể nói nổi một câu hoàn chỉnh:
“Sao có thể… sao có thể… Thế tử và Xuân Anh sao lại…”
Tóc tai Xuân Anh rối loạn, toàn thân run rẩy, trong mắt chỉ còn lại sự tĩnh mịch tuyệt vọng như người đã c /hết.
Nhưng nàng ta vẫn nghiến chặt răng, thay quận chúa Chỉ Nhân dội thêm thùng nước bẩn cuối cùng lên người Triệu Vân Đình, muốn dùng mạng mình đổi lấy bình an tiền đồ cho gia đình.
“Thế tử gia nhiều lần dụ dỗ ta, còn nói chỉ cần ta sinh hạ lân nhi cho hắn, hắn sẽ nạp ta làm thiếp.”
“Tiểu thư, xin lỗi… là ta không chống nổi sự uy h/iếp cùng dụ hoặc của hắn.”
“Ân tình của người, kiếp sau ta lại báo đáp.”
Nói xong, dòng m /áu đỏ tươi chảy ra từ khóe môi nàng ta.
Nàng ta cắn lưỡi tự tận rồi.
Màn nháo kịch hạ màn.
Triệu Vân Đình từ một quân tử đoan chính nổi danh văn chương xuất chúng biến thành thứ rác rưởi bị người người phỉ nhổ.
Danh tiếng hủy sạch.
Ngay cả vị trí Thế tử cũng bị tước đoạt.
Ta không hiểu:
“Ta chỉ bắt nàng ta quỳ hành lễ với ta thôi mà đã khiến nàng ta hận ta đến vậy sao?”
“Hơn nữa phu thê vốn là một thể, một người được lợi thì cùng hưởng, một người gặp họa thì cùng chịu, vì sao nàng ta lại đối xử với Triệu Vân Đình như vậy?”
Mộ Lâm An mệt mỏi tựa cả người lên ta để hấp thu năng lượng:
“Bởi vì nàng ta thích ta, yêu mà không có được đấy!”
“Đồng thời nàng ta còn muốn hủy luôn Triệu Vân Đình, để con trai mình kế thừa vị trí Thế tử.
”
“Nếu hôm nay chuyện này thành công, nàng ta chính là một mũi tên trúng hai con chim.”
Ta giật tóc hắn:
“Cái thứ gì vậy trời?!”
10
Lúc Mộ Lâm An tìm được ta, cả người hắn gần như phát điên rồi.
Nhìn Triệu Vân Đình đau đớn lăn lộn dưới đất, hắn trực tiếp xách trường kiếm định gi/ết người.
Là ta ngăn hắn lại.
Ta muốn tương kế tựu kế.
Ta bảo hắn cho người tìm cung nữ đã dẫn ta tới đây rồi ném vào trong điện, sau đó lại để hắn giúp ta “giải dược”.
Ta hít phải mê dược không nhiều.
Ngược lại Mộ Lâm An giống như hoàn toàn phát điên.
Trong lúc thần trí rối loạn, hắn thấp giọng nói:
“Phu nhân, lén lút thế này thật kích thích! Ta thích lắm!”
Nếu không phải ta vội đi xem kịch, hắn có thể làm loạn tới tận trời sáng.
Triệu Vân Đình bị Xuân Anh ép đến quá mức, mất luôn khả năng sinh dục, hai chân cũng để lại tật, từ nay không thể đứng đi bình thường nữa, chỉ miễn cưỡng giữ lại được một cái mạng.
Nhưng Mộ Lâm An muốn hắn và quận chúa Chỉ Nhân…
Cùng c /hết.
Một màn kịch giống y hệt lại lần nữa được diễn ra.
Lần này, người bị bắt gian chính là quận chúa Chỉ Nhân và tên tiểu quan nàng ta chuộc về từ ngõ Lục.
Hiện trường náo nhiệt vô cùng.
Lúc chủ mẫu phủ Vĩnh Ninh Hầu —— cũng chính là mẫu thân của Triệu Vân Đình —— chạy tới nơi, thứ bà ta nhìn thấy là đầy đất lụa mỏng rách nát cùng hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau.
Còn có…
Đứa cháu trai mới mấy tháng tuổi mà bà ta nâng niu trong lòng bàn tay.
Khổng Huệ Lan “chậc chậc” tiếc nuối:
“Đây chính là tên tiểu quan ta từng kể với muội đấy, hắn hầu hạ người khác giỏi lắm. Hóa ra… là bị quận chúa Chỉ Nhân chuộc đi rồi à!”
Một đại nương mập mạp bên cạnh lập tức “phi” một tiếng:
“Dẫn theo cả con nhỏ đi gặp tình lang, đúng là chẳng biết xấu hổ.”
Có người cười nhạo:
“Biết đâu là dẫn con tới gặp cha ruột thì sao? Dù gì ai mà chẳng biết quận chúa vừa vào Hầu phủ chưa đầy chín tháng đã ‘sinh non’ ra một đứa béo trắng mập mạp khóc vang cả viện chứ!”
Chaporia
Bình Luận (0)