Lần này tôi không lựa chọn ngôi trường Kinh Đại của kiếp trước.

Mà chọn học ở Học viện Sư phạm tốt nhất.

Bởi vì các trường đại học khối sư phạm thì không cần đóng học phí.

Mỗi tháng nhà trường còn phát cho tám đồng tiền trợ cấp.

Thậm chí đến cả màn tuyn, chăn đệm nhà trường cũng phát miễn phí cho luôn.

Kiếp trước tôi đã làm cô giáo làng suốt cả một đời.

Có nằm mơ cũng muốn được vào một giảng đường đại học cao cấp để chuyên tu thâm sâu một lần.

Giờ đây ước mơ đã thành sự thật.

Trong lòng thực sự dâng lên muôn vàn cảm khái.

Nhìn tấm biển hiệu cao lớn của nhà trường, tôi cuối cùng không kìm nén được nữa, ôm mặt khóc nức nở.

Bác bảo vệ ở phòng gác cổng cứ tưởng tôi gặp phải chuyện gì bất trắc.

Sợ đến mức vội chạy lại ra sức an ủi tôi một hồi lâu……

19

Ngày đầu tiên nhập học.

Tôi đã gặp được một người quen.

Cậu ấy là bạn học thời cấp ba của tôi, nhà ở ngay làng bên cạnh, cách nhà tôi không xa.

Tôi ngẩn người ra.

“Dương Hòe?”

Dương Hòe lại càng kinh ngạc hơn:

“Đường Tiểu Thần?”

“Cậu chẳng phải là thi trượt đại học rồi sao?”

Đúng là đất khách quê người gặp được cố tri.

Theo như tôi biết, trường cấp ba huyện chúng tôi năm nay đỗ được mười mấy người sinh viên đại học.

Hình như chỉ có tôi và Dương Hòe là ở Kinh Thành.

Nhưng trước đó tôi không hề dò hỏi kỹ lưỡng.

Không ngờ cậu ấy vậy mà lại học cùng một trường đại học, cùng chuyên ngành, cùng một lớp với tôi.

Thật sự là quá có duyên rồi.

Gặp được tôi, Dương Hòe không giấu nổi niềm vui sướng.

Nhưng tôi thì lại nảy sinh vài phần cảnh giác.

Trước khi tốt nghiệp đại học, tôi không hy vọng người trong làng biết được hiện trạng của mình.

Cân nhắc kỹ lưỡng hồi lâu, tôi vẫn quyết định thành thật nói ra.

Nhân phẩm của Dương Hòe rất tốt.

Tôi tin tưởng cậu ấy sẽ giúp tôi giữ kín bí mật này.

20

Nghe xong câu chuyện của tôi.

Dương Hòe không khỏi cảm thán ngập tràn.

“Trời đất ơi, ba mẹ cậu thật là quá đáng quá thể……”

“Ba năm cấp ba đâu có dễ dàng gì, sao họ có thể làm ra cái chuyện như vậy cơ chứ?”

“Thế thì thà rằng ngày trước đừng cho cậu học cấp ba nữa, học hết cấp hai cho nghỉ ở nhà luôn đi cho rồi.”

Tôi cười lạnh.

Điểm này tôi cũng từng nghĩ tới rồi.

Tôi có thể đi học cấp ba là vì thành tích học tập của tôi quá tốt.

Thầy giáo cấp hai ngày trước đã đặc biệt đến tận nhà để thuyết phục ba mẹ tôi.

Còn một điểm nữa là, tốt nghiệp cấp ba dù sao vẫn dễ kiếm tiền hơn là tốt nghiệp cấp hai.

Nói ba mẹ tôi hồ đồ ư.

Họ ở những chỗ nhỏ nhặt tinh vi lại phi thường tinh khôn.

Nhưng nói họ tinh khôn ư.

Họ lại chẳng hề hiểu được giá trị vàng mười của một sinh viên trường đại học danh tiếng thời đại này lớn đến nhường nào.

Nói cho cùng thì chính là ích kỷ thiển cận, tầm nhìn hẹp hòi.

Hiếm khi tôi có thể trút bầu tâm sự với một người bình thường như vậy.

Nhưng cũng chỉ biết thở dài một tiếng mà thôi.

Suy cho cùng, ba mẹ tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ nhận là mình đã sai.

Đây không chỉ là do tư tưởng hạn hẹp bám rễ sâu cố đế gây ra.

Mà chính là một loại thú tính,劣 căn tính của con người họ rồi.

Ngược lại, Dương Hòe tuy cũng là người trong làng.

Nhưng em gái cậu ấy ở nhà lại rất được yêu thương chiều chuộng.

Đối xử với hai anh em không hề có sự phân biệt đối xử rõ ràng nào cả.

Đều làm cha làm mẹ như nhau.

Tại sao ba mẹ của Dương Hòe lại có thể coi con gái như báu vật cơ chứ?

Tôi biết có nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chẳng ra được kết quả gì.

Dương Hòe khuyên tôi nên thả lỏng tâm trí, còn kể cho tôi nghe một vài tình hình gần đây của nhà tôi.

Hóa ra sau khi tôi bỏ đi.

Chuyện anh trai tôi đòi cưới Mã Hương Hoa đã hoàn toàn xôi hỏng bỏng không.

Anh ta hiện giờ vẫn đang phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng, làm trai rách ở trong làng.

Ba mẹ tôi thấy tôi đi một nước không trở lại thì sốt ruột chạy vạy khắp nơi tìm kiếm.

Nhưng họ tìm đến tận xưởng dệt của huyện.

Người ta bảo tôi chỉ làm có một tháng rồi đi mất rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...