Ba mẹ tôi không tin, nhưng lật tung tất cả những nơi ngày trước tôi từng lui tới lên, rốt cuộc vẫn chẳng tìm được cái gì.
Trong làng bắt đầu râm ran những lời ra tiếng vào đàm tiếu.
Có người bảo tôi đã bỏ trốn theo trai rồi.
Lại có người bảo tôi đã bị người ta bắt cóc bán đi xứ khác rồi.
Còn về phần Đường Tiểu Nguyệt, tự nhiên là trượt chỏng gọng ra đấy.
Chị ta tuyên bố ra bên ngoài là sẽ ôn thi lại một năm.
Biết đâu chừng vẫn còn đang ôm mộng đợi tôi quay về đấy chứ.
Có lẽ chị ta còn muốn dòm ngó mưu đồ suất của người khác cũng nên.
Chỉ là muốn mạo danh thay thế một cái danh ngạch đỗ đại học đâu có dễ dàng như vậy.
Trước tiên là giới tính không được sai lệch đã.
Ví như lần này, cả cái làng chúng tôi chỉ có duy nhất một mình tôi là con gái đỗ đại học mà thôi.
Tình hình năm sau thì lại càng khó lòng mà kiểm soát được rồi.
Cứ để cho Đường Tiểu Nguyệt tiếp tục mòn mỏi chờ đợi ở đó đi.
Dù sao thì kẻ làm càn làm bậy gieo gió tất sẽ gặt bão, đa hành bất nghĩa tất tự bạt mạng.
21
Tôi bỏ lại quá khứ ở sau lưng.
Bắt đầu lật giở một trang đời mới.
Trường đại học thực sự tốt biết bao.
Tôi có thể mỗi ngày đều đắm mình trong đại dương kiến thức mênh mông.
Tôi thích nghe thầy cô giảng bài trên lớp.
Họ là những người đầy ắp kiến thức, tràn trề học vấn.
Nói năng luôn dẫn chứng kinh điển, thao thao bất tuyệt lý luận uyên thâm.
Tôi thích thư viện của nhà trường.
Nơi đây có Đường thi Tống từ Nguyên khúc, có Tứ đại danh tác, có cả truyện “Oliver Twist”, “Eugénie Grandet”.
Những cuốn sách ngày trước tôi hằng ao ước được đọc, ở nơi này đều có đủ cả, không thiếu thứ gì.
Có thể thỏa thích đọc sách, đây là điều mà trước đây tôi có nằm mơ cũng không làm được.
Được làm lại một lần nữa.
Tôi trân trọng cơ hội khó khăn mới giành được này hơn bất kỳ ai khác.
Để luyện tốt kỹ năng cơ bản “Ba chữ một lời”.
Ngày nào tôi cũng thức dậy từ khi trời còn chưa sáng rõ.
Tôi nắn nót từng nét một, dồn hết tâm sức vào để luyện viết chữ.
Tôi đứng trước gương ra sức luyện phát âm tiếng phổ thông.
Kiếp trước ở cái trường tiểu học làng ấy.
Tôi từng vì giọng địa phương quá nặng, kiến thức nông cạn mà bị các vị thanh tra từ trên thành phố xuống cười nhạo chê bai.
Kiếp này tôi nhất định phải trở thành một nhà giáo xuất sắc và hoàn toàn xứng đáng.
22
Mỗi năm cứ đến dịp nghỉ lễ nghỉ tết.
Tôi đều chẳng có nơi nào để đi.
Chỉ đành làm đơn xin được ở lại trường.
Cũng may thầy cô nhìn tôi đáng thương nên lần nào cũng phê duyệt đơn cho tôi.
Biết tôi không có tiền.
Còn giới thiệu cho tôi đi làm gia sư cho các em học sinh cấp hai.
Lần đầu tiên nhận được tiền thù lao.
Tôi đã mua cho mình một cuốn sách.
Sau khi ôm sách về đến ký túc xá, tôi mừng rỡ khôn xiết, chong đèn đọc suốt cả một đêm.
Lần thứ hai nhận được tiền thù lao.
Tôi tự thưởng cho mình một bộ váy Plangi mới tinh.
Dương Hòe nhìn thấy tôi.
Liền khen ngợi bộ váy này mặc lên người tôi trông thật là đẹp mắt.
Tôi dựa vào chính bản lĩnh của mình, từng chút một tự nuôi dưỡng bản thân lại từ đầu.
Bốn năm xuân hạ thu đông trôi qua thật nhanh chóng.
Sau khi tốt nghiệp đại học.
Tôi nhờ có thành tích học tập ưu tú xuất sắc nên được trực tiếp giữ lại trường công tác.
Đồng thời bắt đầu vừa làm việc vừa học thâm sâu lên học vị Thạc sĩ.
Dương Hòe thì được phân công công tác về Cục Giáo dục thành phố.
Chúng tôi cùng nhau liên hoan ăn mừng việc nhận chức.
Còn góp tiền cùng nhau đi ăn một bữa vịt quay Bắc Kinh.
Sau khi món ăn được dọn lên đầy đủ.
Dương Hòe cau mày, hạ thấp giọng nhỏ nhẹ nói:
“Đắt đỏ như thế này, vậy mà chỉ có bấy nhiêu thôi á?”
Hai đứa nhà quê chúng tôi đưa mắt nhìn nhau trân trối.
Lát sau, tôi lén lút lôi từ trong túi xách ra hai cái bánh màn thầu.
“Cũng may là tớ đã có chuẩn bị trước từ trước rồi.”
Dương Hòe ha ha cười rộ lên, “Tiểu Thần, cậu đúng là thực tế chân chất quá đi mất.”
Sau khi đã ăn no uống say.
Chaporia
Bình Luận (0)