“Ngoéo tay nào!” Tôi chìa ngón tay út ra.
Anh thở dài một tiếng, nhưng vẫn cúi người dùng ngón út thon dài của mình móc lấy ngón của tôi: “Bây giờ đã đi đánh răng rửa mặt được chưa?”
6
Tôi reo hò lao vù vào nhà vệ sinh.
Bình luận:
【Hoắc tổng đã học được cách thỏa hiệp rồi.】
【Ai mà nỡ từ chối ánh mắt cún con của Tiểu Đào cơ chứ?】
【Mà này, tuyến cốt truyện của Tiểu Đào có phải hơi nhiều quá rồi không?】
【Lầu trên ơi! Đừng nói nhảm nữa! Đứa trẻ đáng yêu thế này, ai mà nỡ để con bé bị xe tông chết chứ?】
Hai mươi phút sau, tôi mặc một chiếc váy liền thân màu hồng mới tinh, đeo chiếc ba lô thỏ trắng nhỏ đứng ở cửa.
Hoắc Thời Ngạn đang nghe điện thoại, chân mày nhíu chặt: “…… Chuyện dự án Nam Thành để chiều hãy nói, hẹn ở Dư Huy là được.”
Anh cúp điện thoại, nhìn sang tôi: “Đi thôi.”
“Khương Bách Ức có được đi cùng không ạ?” Tôi mong chờ hỏi.
“Không được.”
“Dạ……” Tôi bĩu môi bước theo, Khương Bách Ức tủi thân nằm bẹp ở cửa tiễn chúng tôi đi.
Trước cổng trường mầm non Hướng Dương chật ních phụ huynh và trẻ nhỏ.
Chiếc xe Maybach màu đen của Hoắc Thời Ngạn vừa dừng lại liền thu hút vô số ánh nhìn.
Anh dắt tay tôi đi về phía quầy tiếp đón, trên đường đi không ngừng có các bà mẹ trẻ ngoảnh đầu lại nhìn anh.
“Vị này là……” Cô giáo chủ nhiệm họ Lý đeo cặp kính gọng tròn nở nụ cười rạng rỡ.
“Khương Tiểu Đào.” Hoắc Thời Ngạn ngắn gọn đáp.
Cô Lý cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt tôi: “Tiểu Đào đáng yêu quá! Vị này là…… của em hả?”
Cô ngẩng đầu nhìn Hoắc Thời Ngạn, đôi mắt lấp la lấp lánh.
“Anh trai ạ!” Tôi dõng dạc nói.
Nụ cười của cô Lý càng thêm phần rực rỡ: “Hóa ra là anh trai của Tiểu Đào à!”
Làm xong thủ tục nhập học, Hoắc Thời Ngạn cúi xuống xoa xoa đầu tôi: “Bốn giờ chiều tôi sẽ đến đón cháu.”
Giọng của anh so với bình thường có phần nhu hòa hơn: “Phải nghe lời cô giáo đấy.”
Tôi gật gật đầu, tự dưng có chút lưu luyến không nỡ buông tay anh ra.
Nhưng thấy các bạn nhỏ khác đều đang nhìn mình, tôi lại ngại làm nũng, đành phải vẫy vẫy tay: “Anh trai tạm biệt!”
Sau khi Hoắc Thời Ngạn rời đi, cô Lý dắt tay tôi đi về phía lớp học: “Anh trai của Tiểu Đào đẹp trai quá đi mất, anh ấy kết hôn chưa em?”
Tôi nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút: “Dạ chưa, nhưng anh ấy không thích con gái đâu ạ.
”
Cái này là tôi đọc được từ dòng bình luận đấy.
Nụ cười trên mặt cô Lý bỗng chốc cứng đờ: “Hả…… ra là vậy à……”
Bình luận cười điên rồi:
【Tiểu Đào đóng đinh luôn xu hướng tính dục của Hoắc tổng rồi!】
【Tiếng lòng tan vỡ của cô giáo.】
【Hoắc tổng: Tôi xin cảm ơn cháu nhiều nhé!】
Bốn giờ chiều.
Các bạn nhỏ lần lượt được đón về hết.
Tôi gục mặt bên cửa sổ eye bằn mắt chờ đợi, nhưng mãi vẫn không thấy Hoắc Thời Ngạn đâu.
Dòng bình luận lúc này đã trở nên hỗn loạn:
【Toi rồi toi rồi! Tô Noãn bị khách hàng chuốc rượu, lão già dê xồm kia muốn chiếm tiện nghi của cô ấy kìa!】
【Hoắc tổng cũng vừa khéo đang bàn công chuyện làm ăn ở khách sạn đó, lát nữa mà bắt gặp, Cố Trạch nhất định lại hiểu lầm cho xem!】
【Tiểu Đào vẫn còn đang đợi Hoắc tổng kìa, hu hu hu thương con bé quá……】
Bọn họ nói Hoắc Thời Ngạn lại sắp bị hiểu lầm rồi ư?
Thế thì chẳng phải anh lại sắp bị ăn đòn sao?
Tôi lén liếc nhìn cô Lý một cái, cô ấy đang trốn ở góc tường nấu cháo điện thoại, căn bản chẳng thèm chú ý tới tôi.
Cơ hội tới rồi!
Tôi khom lưng, thừa lúc cô giáo không để ý, lẻn vào trong đám đông phụ huynh đang đón con rồi chuồn lẹ ra khỏi cổng trường mầm non!
Tôi phải đi giải cứu Hoắc Thời Ngạn!
Dựa theo địa chỉ được nhắc tới trong dòng bình luận, tôi vẫy tay chặn một chiếc xe taxi lại.
Bác tài xế với vẻ mặt sững sờ nhìn tôi: “Cháu nhỏ ơi, cháu đi một mình à? Người nhà cháu đâu?”
Tôi nghiêm mặt lại, tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Bác ơi, chở cháu đến khách sạn lớn Dư Huy ạ!”
Tài xế trợn tròn mắt: “Cháu đến đó làm gì?”
Tôi nắm chặt nắm tay nhỏ, ánh mắt kiên định: “Cháu! Đi! Bắt! Ghen!”
Bình luận nổ tung:
【Phụt…… Ha ha ha ha thần mẹ nó bắt ghen!】
【Tiểu Đào ơi con học cái từ đấy ở đâu ra thế cứu mạng với!】
【Tài xế: Khoảnh khắc đỉnh cao trong sự nghiệp làm nghề của tôi.】
Bác tài xế rúng động cả người, suýt chút nữa bật bãi khỏi ghế lái: “Bắt…… bắt gì cơ?!”
Chaporia
Bình Luận (0)