7

Tôi nghiêm túc gật đầu: “Đúng ạ! Chính là đi bắt ghen! Trên tivi đều diễn như thế mà!”

Khóe miệng bác ấy giật giật, nhưng rốt cuộc vẫn đạp chân ga: “Được…… được rồi, cháu nhỏ thắt dây an toàn vào nhé.”

Lúc xuống xe, tôi đọc vanh vách số điện thoại của chú Lưu cho tài xế để bác ấy gọi điện đòi tiền.

Trước cửa phòng 808.

Tôi áp tai vào cửa, quả nhiên nghe thấy bên trong truyền ra giọng nói yếu ớt của chị Tô Noãn: “Vương tổng…… tôi thật sự không thể uống thêm được nữa rồi……”

Một giọng nam nhớp nháp bẩn thỉu cười hắc hắc: “Cô Tô, đừng có làm mất hứng thế chứ, nào, uống thêm một ly nữa……”

Tôi tức đến mức mặt mũi đỏ bừng!

Cái đồ xấu xa này!

Tôi kiễng chân lên, dốc hết sức bình sinh vỗ cửa bành bành: “Mở cửa! Cảnh sát kiểm tra phòng đây!”

Bình luận cười xỉu:

【Ha ha ha ha Tiểu Đào ơi con học cái trò này ở đâu vậy!】

【Cảnh sát: Chúng tôi đâu có nhận được thông báo xuất quân nào đâu?】

【Vương tổng: Bây giờ đi truy quét tệ nạn mà cũng phái cả lao động trẻ em đi à?】

Bên trong phòng một trận hỗn loạn, vài giây sau, cửa phòng bị thẳng tay kéo rầm ra!

Một người đàn ông trung niên hói đầu bụng bia với vẻ mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Ai đấy?!”

Tôi ngửa đầu lên, bày ra bộ dạng hung dữ sữa sùng sục lườm lão: “Ông! Thả! Chị! Tô! Noãn! Ra!”

Vương tổng ngẩn người, ngay sau đó bực bội đẩy tôi một cái: “Đứa con nít ranh ở đâu ra thế này? Cút xéo ra một bên!”

Lão vừa nói vừa định đóng cửa lại, tôi mắt sắc tay nhanh, lao tới ôm chặt lấy chân lão: “Khương Bách Ức! Cắn lão!”

Tuy rằng Khương Bách Ức không có ở đây, nhưng tôi có thể giả vờ như mình có mang theo nó chứ!

Vương tổng giật mình, theo bản năng né người về phía sau, kết quả chân nọ đá chân kia ngã oạch một cái, ngã chổng bốn vó lên trời!

Tôi thừa cơ xông vào trong phòng bao, quả nhiên nhìn thấy chị Tô Noãn đang nằm rũ rượi trên ghế sô pha, hai má đỏ bừng, ánh mắt lờ đờ mơ màng.

“Chị Tô Noãn ơi! Mau chạy thôi!” Tôi dùng hết sức kéo chị ấy.

Tô Noãn mơ màng mở mắt ra: “Tiểu…… Tiểu Đào? Sao em lại ở đây……”

“Con ranh con! Mày dám lừa tao?!”

Vương tổng lồm cồm bò dậy từ dưới đất, máu mũi chảy be bét đầy nửa khuôn mặt, biểu cảm dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống trẻ con.

Thân hình mập mạp của lão lảo đảo lắc lư, lao thẳng về phía tôi.

“A a a!!!”

Tôi hét to một tiếng, vắt chân lên cổ mà chạy!

“Giết người rồi! Cứu mạng với! Có phản tặc muốn hại trẫm!!!”

Tôi vừa hét vừa chạy vòng quanh chiếc bàn tròn lớn trong phòng bao, Vương tổng ở phía sau thở hồng hộc đuổi theo, sống động y hệt một con lợn rừng đang giận dữ đuổi theo một củ khoai tây nhỏ linh hoạt.

Bình luận:

【Ha ha ha ha Tiểu Đào ơi con thuộc hệ con quay hả?!】

【Vương tổng: Cả đời này tôi chưa từng phải chịu nhục nhã như thế này bao giờ!】

【Hoắc tổng mau đến đây đi! Đứa nhỏ nhà anh sắp bị ép tham gia chạy Ma-ra-tông rồi kìa!】

Chị Tô Noãn vẫn còn nằm rũ trên ghế sô pha, yếu ớt chìa tay ra muốn ngăn cản: “Vương tổng…… đừng…… đừng đuổi theo đứa trẻ……”

Vương tổng căn bản chẳng thèm đếm xỉa tới cô ấy, đỏ mắt gầm lên: “Con ranh con! Xem tao có tóm được mày không!”

Tôi linh hoạt thắng gấp một cái, chui tọt xuống dưới gầm bàn, thò đầu ra lêu lêu lão: “Lêu lêu lêu! Không bắt được nhé!”

Lão tức đến mức gân xanh trên trán giật bần bật, hùng hổ lật tung cả chiếc bàn lên.

“Rầm xoảng!!!”

Chén đĩa bát cốc vỡ tan tành đầy đất, tôi giống như một con thỏ bị kinh động, vèo một cái phóng vụt ra ngoài!

“Cứu mạng với!!!”

Tôi hoảng loạn chẳng kịp nhìn đường, cứ cắm đầu cắm cổ lao thẳng ra ngoài cửa!

Kết quả, “Bộp!”, đâm sầm một cái thật kêu vào một bức tường thịt!

Ngẩng đầu lên nhìn,

Hoắc Thời Ngạn!

Anh diện bộ comple thẳng thớm, đôi lông mày nhíu chặt, cúi đầu nhìn chằm chằm vào tôi: “Khương Tiểu Đào? Sao cháu lại ở đây?”

Tôi “oa” một tiếng khóc rống lên, lao tới ôm chặt lấy chân anh, nước mắt nước mũi quệt hết lên chiếc quần tây đắt tiền của anh: “Anh trai ơi! Có người muốn mưu hại em! Ông ta…… ông ta muốn ném em đi cho cá mập ăn!!!”

Phía sau truyền đến tiếng gầm rú của Vương tổng: “Con ranh con! Dám phá hỏng chuyện tốt của tao?!”

8

Ánh mắt Hoắc Thời Ngạn chợt lạnh tanh, anh kéo tuột tôi ra sau lưng bảo vệ, giọng nói rét run: “Ông dám động vào con bé một cái thử xem?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...