Tôi tưởng anh sẽ như mọi lần, bước nhanh bỏ đi.
Không ngờ lần này anh lại quay đầu bước thẳng về phía tôi.
“Ra đây.”
“Hả?” anh đột nhiên đến gần khiến tôi đứng hình.
Tôi người ướt sũng chẳng muốn di chuyển: “Có chuyện gì sao?”
Tôi thấy rõ ràng mặt anh đen thêm vài phần: “Không phải cô đến tìm tôi à?”
“Ờ… đúng.”
Tôi đi theo anh ra khỏi phòng bảo vệ.
Từ Giản dẫn tôi vào thẳng văn phòng.
“Ngồi.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, chẳng hiểu anh định làm gì.
Từ Giản kéo tay tôi, tay kia đặt lên cổ tay tôi bắt mạch.
Tôi sững lại: “Anh…?”
“Im.”
Vài giây sau, anh buông tay ra: “Mưa không biết trú à?”
“Trú thì không kịp gặp anh còn gì.”
“Ngốc.”
Anh quay vào phòng vệ sinh, lấy ra một chiếc khăn tắm phủ lên đầu tôi: “Quấn tạm đi, lát tôi nhờ người mang quần áo tới.”
…Là gì vậy?
Đổi thái độ rồi à?
Tôi cứ nhìn anh, khiến anh không được tự nhiên: “Bữa sáng đâu?”
“Ờ… bị chú bảo vệ ăn rồi.”
Và lần nữa, tôi được chứng kiến gương mặt đen sầm của Từ Giản.
“Lâm Thanh, đây là thái độ theo đuổi người ta của cô đấy à?”
Tôi oan quá mà!!!
Từ hôm đó, tôi cảm thấy Từ Giản bắt đầu lung lay.
Thậm chí hôm sau còn sắc thuốc bắc cho tôi uống.
Tôi nếm thử một ngụm, đắng như nước giẻ lau: “Anh định dọa tôi bỏ cuộc đấy à? Bỏ gì bỏ kiểu này á? Có bỏ thì cũng đừng giết người nhé bác sĩ Từ!”
Tưởng là đùa, không ngờ mặt Từ Giản lạnh hẳn.
Tôi giật mình, lập tức uống hết chỗ thuốc, mặt nhăn như bánh bao thiu.
“Bác sĩ Từ, hồi nhỏ anh đâu có thế này đâu.”
Từ Giản liếc tôi: “Tôi không còn là bác sĩ nữa.”
Nói rồi, anh cầm lấy túi xách của tôi: “Đi.”
“Đi đâu?”
“Chở cô đi làm.”
12
Một tháng trôi qua, quan hệ giữa tôi và Từ Giản vẫn dậm chân tại chỗ.
Dù tôi có vào phòng tắm bao nhiêu lần đi nữa, cũng chẳng thể gặp lại Từ Giản của mười năm trước.
Thái độ lúc nóng lúc lạnh của anh khiến tôi kiệt quệ tinh thần.
Tôi cảm giác dù mình cố gắng bao nhiêu cũng không thể bước vào thế giới của Từ Giản ba mươi tuổi.
Tối đó công ty tổ chức liên hoan, tâm trạng tôi không tốt nên uống hơi nhiều.
Khi mọi người đã về gần hết, tôi ngồi ở băng ghế trước nhà hàng, nhìn dòng xe qua lại tấp nập, đột nhiên rất muốn lại được nắm tay Từ Giản cùng nhau trở về nhà.
Không biết Từ Giản ở thời điểm đó có ổn không.
Tôi lưỡi líu lại gọi cho anh, chuông reo mãi mới có người bắt máy, vừa mở miệng tôi đã chửi: “Từ Giản, đồ khốn.
”
“Lâm Thanh?” giọng anh có vẻ vừa tỉnh ngủ, không còn lạnh lùng như ban ngày “Uống rượu à? Uống thuốc Đông y rồi lại uống rượu, Lâm Thanh, em không thấy sức khỏe mình quan trọng à?”
Cả ngày chỉ biết giáo huấn người khác!
Chính vì câu nói đó mà cảm xúc của tôi càng vỡ òa.
“Tôi hối hận rồi, ngay từ đầu tôi không nên mua nhà anh, không nên dính dáng gì đến anh. Ngày mai tôi sẽ bán nhà, từ nay cắt đứt liên lạc với anh luôn.”
“Rõ ràng là anh dụ tôi trước, là anh nói thích tôi, là anh bảo tôi theo đuổi anh đi. Anh nói sẽ không để tôi theo đuổi lâu, nói cả đời sẽ làm bác sĩ, sao giờ nuốt lời rồi? Từ Giản, anh đúng là đồ lừa đảo!”
Bên kia vang lên tiếng xột xoạt, hình như đang thay đồ.
“Em đang ở đâu?”
“Liên quan gì đến anh!”
Nói xong tôi cúp máy.
Ngay lúc đó tôi cảm thấy, thật hả hê.
Giờ tôi chẳng muốn về nhà chút nào.
Rõ ràng là nhà tôi bỏ tiền mua, vậy mà nơi chết tiệt ấy lại đầy mùi của Từ Giản.
Buồn cười nhất là… anh chưa từng đến đây một lần nào cả.
Trời về đêm lạnh buốt, tôi ngồi co ro trên băng đá ven đường, chẳng rõ đã bao lâu.
Bỗng trên đầu vang lên một giọng nói: “Em định ngồi đến bao giờ nữa?”
Tôi giật mình ngẩng lên, Từ Giản đang đứng cạnh, chỉ mặc độc một chiếc sơ mi mỏng.
“Anh… sao lại đến đây?”
Từ Giản mặt lạnh định kéo tôi dậy, nhưng tôi hất tay anh ra: “Tôi không đi với anh! Anh là đồ lừa đảo!”
“Lâm Thanh, anh đang rất giận, em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.”
Còn anh giận à!?
Tôi mới là người giận đấy!
“Vậy anh đừng lo nữa, hơn nữa anh giận thì liên quan gì đến tôi…”
Câu còn chưa dứt, Từ Giản đã cúi xuống hôn tôi.
Toàn bộ câu nói của tôi bị nuốt trọn.
Tôi chết lặng.
Từ Giản khẽ lùi lại, nói bình thản: “Anh vừa lấy dự án hợp tác với công ty em ra để đổi lấy địa chỉ buổi tụ họp hôm nay. Chỉ trong mười phút, anh đã tiêu hai triệu. Bây giờ, nhìn vào số tiền anh bỏ ra, em có thể theo anh về chưa?”
Tôi chết lặng lần hai.
Sau đó tôi hét toáng lên: “Anh điên à Từ Giản! Hai triệu á!? Cho tôi hai trăm là tôi nói chỗ luôn rồi! Hu hu hu, mau đi đòi tiền lại đi!”
Từ Giản: …
Hôm sau, tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trên giường mình, đầu đau như búa bổ.
Tôi gõ gõ vào đầu cố nhớ lại xem tối qua về kiểu gì mà chẳng có chút ký ức.
“Đau đầu à?”
Tiếng nói vang lên làm tôi suýt ngã khỏi giường.
Quay lại, thấy Từ Giản đang ngồi ngay bên cạnh tôi.
Tôi sững người.
Việc đầu tiên là nhìn quanh nhà, đúng là nhà tôi mà…
Tôi đã xuyên không?
Chaporia
Bình Luận (0)