Hay chưa xuyên?
Sao đầu óc tôi loạn hết rồi.
Từ Giản nhìn biểu cảm hoảng loạn của tôi, khẽ nhíu mày: “Hôm qua xảy ra chuyện gì, em không nhớ à?”
“Hả?”
Tự nhiên trong đầu hiện lên hình ảnh tôi đè Từ Giản xuống giường, kéo quần anh ra định xem nốt ruồi…
Tôi lặng lẽ kéo chăn trùm mặt: “Không nhớ gì hết.”
…
Tôi thật sự không nhớ rõ mình có nhìn thấy hay chưa.
13
Sau hôm đó, tôi cảm nhận rõ mối quan hệ giữa tôi và Từ Giản đã có bước tiến.
Thậm chí, tôi còn có ảo giác, mình đã thành bạn gái anh mất rồi.
Mỗi sáng, anh không để tôi chờ ở cổng công ty nữa, mà chủ động đến đón.
Tối đến còn rủ tôi đi ăn.
Chuyện này quá bất thường.
Chẳng lẽ hôm đó tôi không chỉ kéo quần người ta, mà còn… làm gì nữa!?
Tôi cũng không rõ, và cũng chẳng dám hỏi.
Tuy chúng tôi ngày càng gần gũi, nhưng chuyện vì sao anh lại rời bệnh viện để chuyển sang kinh doanh, anh chưa từng nói ra.
“Tại tiền chứ gì nữa.”
Một đồng nghiệp nghe tôi than vãn, nghĩ đây chẳng phải chuyện gì to tát.
Chắc chắn không phải vì tiền.
Từ Giản xuất thân từ gia đình y học, điều kiện kinh tế cũng tốt.
Không ngờ hai ngày sau, tôi lại biết được lý do.
Hôm ấy tôi hẹn ăn tối với Từ Giản, trên đường gặp một vụ tai nạn giao thông.
Đúng giờ cao điểm, xe kẹt cứng, xe cấp cứu mãi chưa đến.
Người đàn ông bên cạnh tôi – Từ Giản lại chẳng hề tiến lên giúp.
“Anh không qua xem thử à?”
Từ Giản cúi đầu: “Rồi sẽ có người giúp.”
“Nhưng… anh là bác sĩ mà…”
“Anh không còn là bác sĩ nữa.” giọng anh trầm thấp, chẳng rõ đang nói với tôi hay chính bản thân mình.
Mười năm trước, Từ Giản cứu mẹ tôi.
Mười năm sau, Từ Giản lại quay lưng với lời cầu cứu của người khác.
Người thân nạn nhân quỳ gào xin giúp đỡ.
Từ Giản bước nhanh, như đang kìm nén gì đó.
Tôi giật tay khỏi anh, băng qua đám đông chạy vào giữa.
Từ Giản do dự vài giây rồi cũng đuổi theo.
“Đừng di chuyển anh ta.” cuối cùng anh lên tiếng, quỳ xuống, nhận khăn lụa từ người qua đường, siết chặt vào phần đùi đang chảy máu của nạn nhân “Chỉ có thể cầm máu tạm thời, tuyệt đối không được di chuyển, giữ nguyên tư thế nằm. Yên tâm, không nguy hiểm đến tính mạng.”
Nói xong, anh đứng dậy.
Tôi nắm tay anh mới phát hiện, tay anh lạnh toát.
Khi xe cấp cứu đến nơi, người nhà xin số điện thoại cảm ơn nhưng anh từ chối.
“Từ Giản, hôm nay anh đẹp trai thật.” tôi nói khi đám đông đã tan hết.
Nhưng tôi thấy sắc mặt anh trắng bệch.
“Lâm Thanh.” giọng anh khàn khàn, bàn tay nắm lấy tay tôi siết chặt đến mức đau.
“Gọi cho bác sĩ Hạo giùm anh.”
“Là ai?”
“Danh thiếp anh từng gửi WeChat. Nói với ông ấy, anh sắp đến.”
14
“PTSD – rối loạn căng thẳng sau sang chấn. Từ khi mẹ A Giản qua đời, cậu ấy không thể bước lên bàn mổ nữa. Nhưng cậu ấy luôn từ chối điều trị. Hôm nay là lần đầu tiên chủ động gọi cho tôi. Tôi nghĩ… chắc là nhờ có cô.”
“Qua đời?” đầu óc tôi trống rỗng “Bác vừa nói ai… qua đời cơ?”
“Cô không phải bạn gái cậu ấy sao? Không biết à?” bác sĩ Hạo cau mày
“Mẹ Từ Giản mất từ năm ngoái.
Lúc đó có một vụ náo loạn y tế, một bệnh nhân lên cơn hoảng loạn và tấn công nhầm bà ấy.”
Viên thuốc trên tay tôi “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Tôi nhớ lại người phụ nữ dịu dàng, nói năng nhẹ nhàng ấy, bỗng thấy cả người lạnh buốt.
Hèn gì… Từ Giản lại bỏ nghề.
Hèn gì anh chưa bao giờ nói với tôi nguyên nhân.
Khi lòng tốt bị tàn phá bởi những lưỡi dao của xã hội, mọi niềm tin đều sụp đổ.
Tôi nhìn qua lớp kính, thấy anh nằm thiếp đi trên ghế trị liệu, tim như bị bóp chặt, đau đến khó thở.
Trên đường trở ra, cả hai chúng tôi im lặng.
Cuối cùng, Từ Giản phá vỡ sự im lặng: “Em từng nói em quay về mười năm trước… em gặp mẹ anh rồi phải không?”
“Ừ.” tôi nhìn anh “Rất đẹp. Và rất dịu dàng.”
Tôi nhớ lại bà ấy, mỉm cười: “Bác phát hiện ra em, nhưng vẫn tin cái lý do ngớ ngẩn mà anh bịa, còn cho em ở nhờ trong nhà.”
Khóe môi Từ Giản rốt cuộc cũng cong lên: “Chuẩn là việc bà ấy sẽ làm.”
Anh thở ra một hơi: “Lúc mẹ gặp chuyện, anh đang phẫu thuật cho bệnh nhân. Vừa bước ra thì y tá nói mẹ anh… không còn nữa.”
Cơ thể Từ Giản khẽ run, nhưng giọng anh vẫn đều đặn: “Người nhà bệnh nhân đã đâm mẹ anh sáu nhát. Dù sắp chết, bà vẫn cố trấn an các y tá bị hoảng loạn, bảo họ đừng sợ.”
Tôi giơ tay lên, cuối cùng vẫn ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt: “Đừng nói nữa, đừng nói nữa… Từ Giản, xin lỗi…”
Tôi không biết vì sao mình phải xin lỗi.
Nhưng khoảnh khắc đó, thấy người đàn ông mạnh mẽ ấy yếu đuối như vậy, tôi chỉ thấy thương xót vô cùng.
Anh đã cứu mẹ tôi, cứu rất nhiều người xa lạ…
Thế mà mẹ anh lại bị xã hội này lấy đi mạng sống.
“A Giản, anh hãy chấp nhận điều trị đi.”
Tôi nhìn vào mắt anh: “Bác gái nhất định muốn con trai mình được khỏe mạnh, được bình an.”
15
Tôi và Từ Giản vẫn chưa từng xác định quan hệ rõ ràng.
Tôi cũng không biết rốt cuộc anh xem tôi là gì.
Chaporia
Bình Luận (0)