“Nghe nói… không được.”
Ta sững người.
Phía Tạ Quân thúc giục hai lần, sai người đến hỏi ta đã chọn xong chưa.
Ta nhìn chồng tranh kia rất lâu, cuối cùng rút ra một bức, sai người đưa qua.
Không lâu sau, hắn đích thân đến.
Tạ Quân vỗ bức tranh kia xuống bàn, sắc mặt không được tốt lắm:
“Ngươi chọn hắn?”
Ta rũ mắt không nói.
“Kiều Thượng là kẻ què, còn nghiện cờ bạc.”
“Ngươi gả qua đó, không chỉ phải hầu hạ song thân hắn, còn phải chăm sóc muội muội hắn thay hắn. Ngươi nghĩ kỹ rồi?”
Ta suy nghĩ một lát, lại đổi một bức khác.
Hắn quét mắt nhìn, cười lạnh:
“Ngô công tử tuy khắc thê, nhưng năm vị thê tử kia đều là bị hắn âm thầm đánh chết. Ngươi đúng là biết chọn.”
Ta đổi một bức, hắn bác một bức.
Ta lại đổi, hắn lại bác.
Qua qua lại lại, tranh trên bàn bị lật hết một vòng.
Hắn dần dần nhìn ra điều gì, sắc mặt từng chút trầm xuống.
Ta đang định rút thêm một bức, hắn bỗng vươn tay đè tranh lại.
“Ngươi chơi ta?”
Ta ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt chứa lửa giận của hắn.
“Là thế tử chơi ta trước.”
“Ta chơi ngươi khi nào?”
“Đưa những thứ này đến nhục nhã ta, không phải chơi ta thì là gì?”
Tạ Quân tức đến bật cười.
Hắn nghiêng người qua, một tay giữ lấy cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên.
“Khương Vân. Ngươi tưởng mình có thân phận gì? Còn muốn xứng với ai?”
Ta không muốn xứng với ai cả.
Nhưng Tạ Quân không nghe. Hắn chọn ra bức đầu tiên từ trong chồng tranh, ném trước mặt ta.
“Ngày mai đi xem mắt.”
Giọng hắn không cho phép từ chối.
Ta gật đầu đáp ứng.
15
Ngày hôm sau, trong nhã gian tửu lâu.
Kiều Thượng ngồi đối diện, đôi mắt rơi trên người ta, dính nhớp trơn trượt.
“Khương cô nương.”
Hắn mở quạt xếp, tự nhận phong lưu mà phe phẩy hai cái.
“Gia thế của nàng không nổi bật, chuyện này ta biết. Nhưng mà… nếu nàng bằng lòng sinh cho ta mười đứa con, ta cũng nguyện ý cưới nàng.”
Tay ta đang bưng chén trà hơi khựng lại.
“Chỉ là thân thể nàng…”
Ánh mắt Kiều Thượng rơi xuống eo ta, tặc lưỡi hai tiếng.
“Cũng không biết có được hay không. Ta nói trước với nàng, thiếu một đứa, nàng sẽ bị giáng thê làm thiếp.”
Vừa dứt lời, hắn vậy mà vươn tay ra, năm ngón xòe rộng, muốn nắm lấy vai ta.
“Ta kiểm tra thân thể trước.”
Hắn cười nham nhở nói.
Dao găm trong tay áo ta đã trượt vào lòng bàn tay.
Đúng lúc này…
Cửa bị người ta một cước đá văng.
Hầu gia sải bước đi vào, sắc mặt xanh mét. Ông túm lấy cổ áo Kiều Thượng, nhấc chân đá hắn bay ra ngoài.
Kiều Thượng lăn nhào trên đất, kêu thảm như heo bị chọc tiết.
Tạ Quân đi theo phía sau bước vào. Nhìn thấy cảnh này, bước chân hắn khựng lại:
“Phụ thân, sao người lại đến?”
Hầu gia xoay người, giơ tay tát hắn một cái, đánh đến mức Tạ Quân lệch mặt đi.
“Ta bảo ngươi xem xét hôn sự cho Vân Nhi! Ngươi lại tìm cho nó thứ đồ như vậy?”
Tạ Quân ôm nửa bên mặt, tựa như không dám tin.
Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt rơi trên người ta.
Đáy mắt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
Ta ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với hắn.
Đúng vậy.
Là ta cáo trạng.
Ta nhờ người truyền lời cho Hầu gia, thuật lại nguyên xi chuyện xem mắt hôm nay.
Nói Kiều Thượng là loại người gì, nói những người trên mấy bức tranh kia đều là hạng người nào.
Dựa vào đâu hắn nói gì ta cũng phải làm theo?
Kiếp trước ta nhẫn nhục chịu đựng hai mươi năm, đổi lại chẳng qua là một câu lẳng lơ hạ tiện.
Tạ Quân nhìn nụ cười của ta, sắc mặt biến đổi mấy lần.
Ngoài cửa truyền đến tiếng Kiều Thượng bị gia đinh kéo đi, tiếng kêu thảm đứt quãng.
Ta phúc thân với Hầu gia:
“Đa tạ Hầu gia.”
Ông phất tay, thở dài một tiếng, thất vọng nhìn Tạ Quân.
“Về rồi nói.”
Ta cúi đầu đáp vâng, đi theo sau Hầu gia ra khỏi nhã gian.
Khi đi ngang qua bên cạnh Tạ Quân, hơi lạnh thấm tận xương.
16
Hầu gia thật sự nổi giận.
Ông hạ lệnh một tiếng, Tạ Quân bị áp đến chính đường, dùng gia pháp xử trí.
Cây roi ấy là do lão Hầu gia để lại, được bện từ da trâu, từng ngâm qua dầu trẩu. Một roi quất xuống, da tróc thịt bong.
Phu nhân nghe tin chạy đến, nhào qua muốn ngăn lại, nhưng bị hai bà tử giữ chặt.
Bà vùng vẫy không thoát, nước mắt rơi lã chã, khóc lóc:
“Hầu gia! Ông nhất định vì nữ nhân kia mà khiến phụ tử ly tâm sao?”
Tay Hầu gia khựng lại, không quay đầu.
Ông nắm chặt roi, ánh mắt rơi trên lưng Tạ Quân, giọng trầm xuống.
“Ta hỏi con, con cũng nghĩ về cô cô con như vậy sao?”
Tạ Quân quỳ trên đất, sống lưng thẳng tắp, vết thương trên vai còn chưa lành.
Hắn cắn răng, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng:
“Nàng ta câu dẫn cha, hại mẹ không vui, u uất không khuây.”
“Nay cha lại không phân xanh đỏ trắng đen mà đón Khương Vân vào phủ, là muốn bù đắp cho con gái nàng ta sao?”
Sắc mặt Hầu gia xanh mét, giơ tay lại quất thêm mấy roi.
Mấy tiếng “chát chát” nặng nề vang lên.
Tạ Quân rên khẽ một tiếng, thân thể lảo đảo, nhưng trước sau vẫn không ngã xuống.
Hầu gia thở dốc, ném roi xuống đất, trong mắt đầy vẻ giận hắn không nên thân.
“Mẹ của Vân Nhi cùng ta lớn lên từ nhỏ. Khi nàng bị đánh tráo, nàng vẫn chỉ là một đứa trẻ còn nằm trong tã, có ai từng hỏi nàng có bằng lòng hay không? Nàng thậm chí còn chưa từng thấy cha mẹ ruột của mình trông như thế nào.”
Chaporia
Bình Luận (0)