“Con đi thăm nó một chút đi, chỉ một cái liếc mắt thôi. Trong lúc hôn mê nó vẫn gọi tên con…”
Ta lắc đầu.
“Phu nhân, ta không muốn gây ra hiểu lầm. Ôn công tử đối đãi với ta chân thành, ta không muốn khiến chàng vì chuyện khác mà không vui.”
Lại qua hai tháng, liền đến ngày thành thân.
Ta mặc áo cưới, đi bái biệt lão phu nhân.
Lão phu nhân nắm tay ta, lệ già giàn giụa, lẩm bẩm dặn dò rất nhiều, chẳng qua đều là muốn ta sống cho tốt, nếu chịu ấm ức thì cứ trở về, tổ mẫu vĩnh viễn chống lưng cho ta.
Ta dập đầu ba cái. Khi đứng dậy, hốc mắt cũng đỏ lên.
Khi ra khỏi phủ, là Lục Thường cõng ta ra cửa.
Hắn nói:
“Sau này nếu còn chịu ấm ức, không cần nhẫn nhịn. Trời có sập xuống, ta cũng đỡ cho muội.”
Ta nằm trên lưng hắn, lòng ấm áp.
22
Sau khi thành thân, Ôn Trường Canh đối xử với ta cực tốt.
Chàng tuy là bảng nhãn, nhưng chưa bao giờ tự cao là người đọc sách.
Chuyện lớn nhỏ trong nhà, việc nào cũng bàn bạc với ta.
Cơm canh ta nấu, bữa nào chàng cũng khen.
Dòng chống sao chép văn bản của Tiểu Hổ bot: tìm robot sách thì chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không lo bị hố.
Hoa ta thêu, chàng đem đi khoe với đồng liêu, gặp ai cũng nói:
“Đây là nương tử của ta thêu.”
Chàng ôn hòa, chu đáo, biết nóng biết lạnh.
Ban đêm, thỉnh thoảng ta giật mình tỉnh dậy khỏi ác mộng, chàng chưa từng chê phiền, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng ta, chậm rãi dỗ dành.
Chúng ta thuê một tiểu viện trong kinh.
Trong sân trồng một cây đào, là khi dọn vào, ta tự tay trồng xuống.
Ngày tháng cứ thế từng ngày trôi qua, yên tĩnh mà vững vàng.
Còn phía Hầu phủ, tin tức lục tục truyền đến.
Tạ Quân tỉnh rồi.
Nghe nói việc đầu tiên sau khi hắn mở mắt là phun ra một ngụm máu bầm, sau đó khàn giọng nói một câu:
“Ta sai rồi.”
Hắn vội vã muốn tìm ta, giãy giụa muốn xuống giường.
Phu nhân ngăn không được, khóc lóc nói cho hắn biết, ta đã xuất giá rồi.
Dòng chống sao chép văn bản của Tiểu Hổ bot: tìm robot sách thì chọn Tiểu Hổ, ổn định đáng tin, không lo bị hố.
Tạ Quân sững sờ tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.
Những ngày sau đó, hắn trầm mặc ít lời, nhốt mình trong thư phòng, không gặp bất cứ ai.
Phu nhân gấp đến không được, Hầu gia lại chỉ thở dài một câu:
“Để nó tự nghĩ thông đi.”
23
Hoàng hôn hôm ấy, ta đứng ở đầu ngõ đợi Ôn Trường Canh trở về.
Từ xa, có một bóng người đi tới.
Bước chân tập tễnh, thân hình gầy gò, giống như vừa khỏi bệnh nặng.
Đợi hắn đến gần, ta nhìn rõ mặt hắn.
Là Tạ Quân.
Hắn gầy đi rất nhiều, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Chỉ có đôi mắt kia, khi nhìn thấy ta, mới thêm mấy phần sinh khí của người sống.
“Vân Nhi, nàng sống có tốt không?”
Ta không nói.
Tạ Quân tự mình nói tiếp:
“Là ta sai rồi. Ông trời thương ta, cho ta sống lại một lần, nhưng ta… không nắm lấy.”
Hắn nhìn ta, đáy mắt lấp lánh lệ quang.
“Là ta… phụ nàng.”
Tim ta hung hăng nảy lên.
Sống lại một lần.
Hắn cũng trọng sinh.
“Thế tử, hãy trân trọng hiện tại đi.”
Tạ Quân si ngốc tiến lên một bước, vươn tay muốn kéo ta lại.
Còn chưa chạm đến tay áo ta, đã bị một bàn tay khác mạnh mẽ kéo lại.
24
Sáng sớm hôm sau, Ôn Trường Canh liền đến Hầu phủ.
Chàng cung cung kính kính hành đại lễ với Hầu gia.
“Chiều hôm qua, có người ở đầu ngõ quấy rối nương tử của tại hạ. Trong lúc nóng lòng, tại hạ tưởng có kẻ xấu muốn làm hại nội tử, nên đã ra tay nặng một chút.”
“Hôm nay đặc biệt đến bồi tội, mong Hầu gia rộng lòng bỏ qua.”
Khóe miệng Hầu gia giật giật.
Ông nhìn khuôn mặt văn nhã nho nhã của Ôn Trường Canh, trầm mặc rất lâu.
“… Không sao.”
Ôn Trường Canh lại chắp tay vái lần nữa.
Ta ở nhà đợi chàng. Thấy chàng đẩy cửa bước vào, trong tay còn tiện đường mang về một gói bánh quế hoa.
“Tay của Tạ Quân… thật sự bị chàng đánh gãy rồi?”
Chàng tủi thân sáp lại gần:
“Ta tưởng tên đăng đồ tử ấy đến bắt nạt nương tử, nên mới ra tay hơi nặng…”
Ta nhón lấy một miếng bánh quế hoa, cắn một miếng, gật đầu nói:
“Làm tốt lắm.”
Ôn Trường Canh thuận thế ôm lấy eo ta, giọng thấp thấp, mang theo mấy phần làm nũng:
“Nương tử, tay đau. Nàng xoa cho ta đi.”
Ta cúi đầu nhìn đôi tay khớp xương rõ ràng của chàng.
Rõ ràng vẫn lành lặn, đau chỗ nào chứ?
Nhưng chàng vẫn nhìn ta mong ngóng, giống như một chú chó lớn đang đòi thưởng.
Bỗng nhớ lại trước khi thành thân, lão phu nhân từng nắm tay ta nói:
“Hắn là người đọc sách, nhân phẩm đoan chính.”
E là lão phu nhân có nằm mơ cũng không ngờ, người đọc sách này khi đánh nhau lại lợi hại đến vậy.
Ôn Trường Canh thấy ta thất thần, lại sáp đến bên cạnh ta, thấp giọng cười nói:
“Nương tử yên tâm, lần sau hắn còn đến, ta vẫn đánh.”
Cuối cùng ta không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)