Trong lời nói tự có khí chất thư quyển, nhưng lại không cổ hủ.
Chàng hỏi ngày thường ta thích đọc sách gì. Ta nói phần lớn là thêu hoa. Chàng liền cười nói mẫu thân mình cũng thích thêu hoa, chỉ là thêu mãi cũng không đẹp.
Giọng điệu tự nhiên, như bằng hữu quen biết đã lâu, khiến người ta không cảm thấy gò bó.
Sau khi kết thúc, khi đưa ta đến cửa Hầu phủ, Ôn Trường Canh nghiêm túc nói một câu:
“Khương cô nương, nay tại hạ tuy thân không có vật dài, nhưng sẽ nỗ lực thi lấy công danh.”
“Nếu được cô nương không chê, nhất định không phụ.”
Tim ta khẽ động, lặng lẽ ghi nhớ.
Về phủ, Hầu gia lại sai người đi dò hỏi kỹ càng một phen.
Phụ mẫu trong nhà Ôn Trường Canh hiền hòa, không có những chuyện nhơ nhớp rối ren kia. Bản thân chàng ở thư viện cũng có thanh danh tốt, tiên sinh và đồng môn đều khen chàng nhân phẩm đoan chính.
Hầu gia lúc này mới gật đầu:
“Đợi hắn thi đỗ công danh, liền để hắn đến cửa cầu thân.”
Lão phu nhân nghe vậy, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên trong mấy ngày qua.
“Nha đầu, lần này đã vừa lòng chưa?”
Ta cúi đầu, khóe môi cong lên.
19
Không biết Tạ Quân biết chuyện Ôn Trường Canh từ đâu.
Đêm đó, hắn uống say.
Nửa đêm, cửa Hải Đường các bị người ta mạnh mẽ đẩy ra.
Tạ Quân loạng choạng xông vào, trong lòng ôm một cuộn tranh, mùi rượu trên người nồng nặc đến sặc người.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, đuôi mắt nhuốm men say. Hắn lảo đảo vài bước, miễn cưỡng đứng vững.
“Vân Nhi, hiểu lầm đều đã giải trừ rồi, vì sao nàng… vì sao không thể chọn ta?”
“Rõ ràng… người động lòng trước nhất là ta.”
Nói rồi, hắn đưa bức tranh trong tay qua.
Ta không nhận.
Lùi về sau một bước.
Cuộn tranh từ tay hắn rơi xuống, “bịch” một tiếng trên đất.
Gió đêm thổi bung giấy tranh, lộ ra một góc vệt mực.
Dưới ánh trăng, ta nhìn rõ.
Trên tranh vẽ một thiếu nữ, búi tóc song hoàn, mặc váy áo màu vàng ngỗng, rụt rè đứng dưới cây hải đường, cúi mày rũ mắt.
Chính là dáng vẻ ta khi mới vào Hầu phủ.
Bên phải bức tranh đề một hàng chữ nhỏ.
“Trong bóng dáng còn nhớ sắc xanh Tử Khâm, không dám nói lòng, chỉ hỏi sao trời.”
Tử Khâm.
Tử Khâm…
Cái tên hắn gọi vô số lần khi say rượu, ta vẫn cho là tên của một nữ tử khác.
Hóa ra là ta.
Ta sững sờ đứng tại chỗ, bỗng cảm thấy hoang đường đến cực điểm.
Kiếp trước hai mươi năm, hắn gọi cái tên này trong chốn màn trướng, ta tưởng đó là bóng dáng của người khác, là ánh trăng sáng hắn cầu mà không được.
Ta vì thế mà âm thầm đau lòng, vì thế mà hèn mọn đến tận bụi trần.
Đến cuối cùng, hóa ra là ngay từ lần đầu gặp ta, hắn đã lặng lẽ trao trái tim này đi.
Nhưng hắn chưa từng nói ra.
Hắn chỉ học được cách nhục nhã, lạnh nhạt, chèn ép, đem một trái tim chân thành bọc trong gai nhọn, đâm ta đến máu thịt be bét.
20
“Thế tử, huynh say rồi.”
“Ta không say.”
Tạ Quân bước lên một bước, ánh mắt nóng rực như lửa cháy. Hắn lấy từ trong tay áo ra một con dao găm, đưa đến trước mặt ta.
“Nếu nàng hận ta, thì đâm ta thêm mấy nhát nữa! Ta không tránh!”
“Nhưng nàng không thể… không thể cứ như vậy phán ta bị loại.”
Ta không nhận.
Hắn đợi một lát, thấy ta không để ý, bỗng cười thảm.
Hắn giơ dao lên, hung hăng đâm vào ngực mình.
Máu tươi lập tức thấm ra.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiếng nức nở.
Không biết phu nhân đã đuổi tới từ khi nào, đứng ngoài ngưỡng cửa, mặt đầy nước mắt.
Bà che miệng, nghẹn ngào đứt quãng:
“Sai rồi… sai rồi! Là mẹ sai rồi!”
Ta ngồi xổm xuống, nhặt bức tranh kia lên.
Trong mắt Tạ Quân nổi lên một tia hy vọng.
Sau đó…
Ta xé làm đôi.
Hy vọng của hắn vỡ vụn.
“Thế tử.”
Ta ném mảnh tranh xuống đất.
“Không phải hiểu lầm được giải trừ, thì mọi chuyện xem như chưa từng xảy ra.”
“Tổn thương đã tạo thành rồi.”
Kiếp trước kiếp này, ta không muốn có lỗi với bản thân mình nữa.
Toàn thân Tạ Quân chấn động, khóe miệng trào ra một vệt máu, uốn lượn chảy xuống.
Phu nhân hoảng hồn, vừa khóc vừa hô người đi mời đại phu, trong giọng đầy kinh hoàng.
Ta xoay người, đi vào phòng trong.
Phía sau truyền đến giọng nói gần như vỡ nát của Tạ Quân:
“Khương Vân…”
21
Một nhát dao ấy của Tạ Quân không hề nương tay.
Dao găm đâm vào ngực ba tấc, nếu không phải nha hoàn kịp thời mời đại phu đến, e là hắn đã mất mạng tại chỗ.
Hắn hôn mê suốt nửa tháng, không biết nhân sự. Trên dưới Hầu phủ loạn thành một đoàn.
Phu nhân ngày ngày canh giữ trước giường, khóc đến mức mắt sắp mù.
Mà trong nửa tháng này, khoa cử yết bảng.
Ôn Trường Canh đỗ cao bảng nhãn, danh chấn kinh thành.
Ngày sau khi yết bảng, chàng liền mang theo bà mối, nâng sính lễ, đường đường chính chính đến cửa Hầu phủ.
Ta nhận sính thư của chàng.
Phu nhân nghe tin, vội vàng chạy đến, muốn nói lại thôi rất lâu, cuối cùng mới mở miệng:
“Vân Nhi, có thể… hoãn lại một chút không?”
Hầu gia nghe bên cạnh, lập tức trầm mặt:
“Quân Nhi là tự làm tự chịu, liên quan gì đến Vân Nhi?”
Hốc mắt phu nhân đỏ lên:
“Nhưng ta muốn tranh thủ một lần cho Quân Nhi…”
Bà nhìn ta, trong mắt mang theo cầu xin:
Chaporia
Bình Luận (0)