Tiếng xương gãy giòn giã kèm theo tiếng gào thét t.h.ả.m thiết như heo bị chọc tiết của Bùi Vân Phong vang vọng khắp vùng núi hoang vu hẻo lánh.
“Gan to bằng trời! Hộ quốc Thánh tăng do Thái hậu sắc phong, lại dám ở động Đạt Ma cùng dâm phụ hành lạc giữa ban ngày!”
Thống lĩnh Cấm quân giẫm một chân lên lưng Bùi Vân Phong, giọng nói vang lên như sấm bên tai: “Không chỉ làm vấy bẩn sự thanh
tịnh của cửa Phật, mà còn giẫm thể diện của Thái hậu nương nương dưới chân! Người đâu, bắt giữ yêu tăng và dâm phụ này lại cho
ta!”
Vài tên cấm quân hung hãn như hổ vồ mồi xông vào, bẻ ngược hai tay Bùi Vân Phong ra sau, đè c.h.ặ.t hắn xuống đất.
Tô Vạn Doanh bị hai tên cấm quân thô bạo lôi xềnh xệch dậy, ả lúc này mới thực sự hoảng loạn.
Bản lĩnh của một thương nhân giàu có vùng Dương Châu khiến ả theo bản năng muốn dùng tiền để dàn xếp ổn thỏa:
“Thả ta ra! Các ngươi có biết ta là ai không? Ta đem theo mười vạn lượng ngân phiếu vào kinh, chỉ cần các ngươi thả chúng ta ra, mười vạn lượng đó đều là của các ngươi!”
“Thống lĩnh đại nhân, công công, mười vạn lượng đủ để các ngươi mua biết bao nhiêu phủ đệ quan trường rồi?”
Lý công công – Tổng quản Nội vụ phủ – vốn dĩ sắc mặt đang âm trầm, nghe thấy lời này liền tức đến mức cười lên thành tiếng lảnh
lót: “Mười vạn lượng sao? Giọng điệu lớn lối thật đấy! Tạp gia hầu hạ Hoàng thượng và Thái hậu nửa đời người, núi vàng núi bạc nào mà chưa từng thấy qua, đến lượt một ả thương gia như ngươi đem bạc đến đập vào mặt Nội vụ phủ sao?”
Lý công công đi đến trước mặt Tô Vạn Doanh, vung tay tát một cái thật kêu.
Cái tát này cực kỳ nặng, trực tiếp đ.á.n.h văng Tô Vạn Doanh ngã nhào ra đất, khóe miệng rách toạc, rơi ra hai chiếc răng nhuốm
m.á.u.
“Hối lộ cấm quân, mua chuộc nội quan, lại còn dám làm nhục Thánh tăng do Thái hậu sắc phong! Bất kỳ tội danh nào trong số này cũng đều là tội c.h.ế.t tru di cửu tộc!”
Ta đúng lúc bước lên một bước, hành một lễ thật sâu với Lý công công và thống lĩnh Cấm quân, giọng điệu tràn ngập sự đau xót khôn
nguôi:
“Công công, Thống lĩnh đại nhân.
Phu quân tuy có lòng hướng Phật, nhưng chung quy định lực vẫn còn non kém.
Con gái nhà buôn đến từ Dương Châu này cậy có chút tiền tài, lại dám dùng mị d.ư.ợ.c và vàng bạc ép buộc phá vỡ đường tu hành của Thánh tăng, còn mưu toan dùng tiền bạc để mua chuộc pháp độ Hoàng gia, quả thực là tội không thể tha!”
Chỉ vài câu nói của ta, đã đem một vụ việc đôi bên tình nguyện bỏ trốn tư thông, định thành tội lớn: yêu nữ dùng t.
h.u.ố.c mê hoặc Thánh tăng, mưu toan điên đảo hoàng quyền.
Bùi Vân Phong là một kẻ thông minh, hắn nghe ra được cơ hội sống sót trong lời nói của ta, cũng nhìn rõ cục diện c.h.ế.t ch.óc trước mắt.
Hắn lồm cồm bò dậy thoát khỏi tay cấm quân, quỳ sụp xuống dưới chân Lý công công, điên cuồng dập đầu.
“Công công minh giám! Là ả, là ả dâm phụ này dụ dỗ ta! Bản tâm ta hướng Phật, là ả dùng mười vạn lượng bạc và mị d.ư.ợ.c ép buộc
ta phải phục tùng!”
“Ta là Thánh tăng do đích thân Thái hậu sắc phong, ta biết sai rồi, xin công công giơ cao đ.á.n.h khẽ!”
Tô Vạn Doanh trợn ngược mắt không thể tin nổi, nhìn tên nam nhân vừa mới một khắc trước còn thề non hẹn biển với mình, chớp mắt đã bán đứng mình một cách sạch sẽ.
“Bùi Vân Phong! Tên súc sinh này! Rõ ràng là ngươi viết thư bảo ta đem theo gia sản vào kinh, nói rằng ngươi giả vờ đi tu để cưới ta, giờ ngươi lại đổ hết lên đầu ta sao!”
Hai người giống như ch.ó c.ắ.n ch.ó, điên cuồng xâu xé c.h.ử.i bới nhau trên mặt đất.
Nhìn cảnh tượng này, ta chỉ thấy vô cùng sảng khoái.
Kiếp trước bọn họ ân ái không ai bằng, nắm giữ tước vị của Hầu phủ và tiền tài của Tô gia để giẫm đạp ta xuống vũng bùn.
Đời này t.a.i n.ạ.n ập xuống đầu, thứ gọi là thâm tình kia đến nửa canh giờ cũng không chống đỡ nổi.
Lý công công ghê tởm lùi lại một bước, vê ngón tay hoa lan phẩy phẩy cây phất trần.
“Được rồi, bớt ở nơi cửa Phật làm bẩn tai tạp gia đi.
Yêu phụ Tô thị, mê hoặc Thánh tăng, lập tức áp giải vào t.ử ngục của Đại Lý Tự.
Còn về phần Tịnh Không pháp sư…”
Lý công công nheo mắt lại, ánh mắt âm lãnh quét qua vùng giữa hai chân của Bùi Vân Phong.
“Nếu pháp sư trần duyên chưa dứt, lục căn chưa tịnh, mà Thái hậu nương nương lại hạ t.ử lệnh không thể để ngươi hoàn tục.
Vậy thì tạp gia sẽ giúp ngươi một tay, cắt đứt hoàn toàn cái rễ phiền não này của ngươi, giúp ngươi sớm ngày lên cõi cực lạc.”
Bùi Vân Phong ngẩn người ra, ngay sau đó sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Công công…
ý của người là gì?”
Lý công công hất cằm về phía tám vị thái giám phía sau.
“Mấy đứa các ngươi, còn không mau hầu hạ Thánh tăng ‘tịnh thân’? Cắt bỏ cái rễ nghiệt chướng làm bậy kia đi, pháp sư sau này có thể an tâm tham thiền rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)