Sau đó tháo mũ che mặt xuống.
Kể lại toàn bộ chuyện giữa ta và Lục Sâm.
Tình thế xoay chuyển bất ngờ.
Bọn họ ôm lấy nhau vui mừng đến phát khóc.
Mẫu thân càng kích động đến rơi lệ.
Ta không biết.
Bà đang vui vì địa vị chính thất của mình được giữ vững.
Hay đang vui vì sắp trở thành nhạc mẫu của Thái tử.
Ba năm trước.
Bà trách ta vô dụng.
Ba năm sau.
Bà lại ôm thứ muội, miệng không ngừng than số khổ.
Thấy ta nhìn sang.
Trên mặt bà hiện lên vẻ lúng túng.
Ấp a ấp úng giải thích.
“Nếu nó thật sự gả cho Thái tử…
Thì các muội muội của con sau này cũng được hưởng lợi…”
Ta không nói thêm lời nào.
Chỉ xoay người bước đi.
Cũng giống như lời bà từng nói.
Mỗi người đều có số mệnh riêng.
Mẫu thân đuổi theo phía sau.
Trên mặt đầy vẻ mong chờ.
“Yên Nhi.
Khó khăn lắm mới trở về một chuyến.
Ta đã bảo phòng bếp chuẩn bị món lạc tô mà con thích nhất…”
Ta không quay đầu lại.
Thứ thân tình giả dối ấy.
Không cần cũng được.
9
Người tới đón ta là Tạ Hành.
Uy phong lẫm liệt.
Khí độ hiên ngang.
Người trong phủ Thừa tướng đều đã ra hết.
Ta lười nhìn vẻ mặt của bọn họ.
Chỉ trực tiếp bảo Tạ Hành sai người đem toàn bộ những món của hồi môn vốn thuộc về ta lần lượt chở đi.
Những thứ đã mất ba năm trước.
Sau một vòng luân chuyển,
cuối cùng vẫn trở về tay ta.
Trước lúc rời đi,
thứ muội chặn đường ta.
Nước mắt lưng tròng.
“Đại tỷ tỷ.
Muội biết mình tội nghiệt sâu nặng.
Cũng biết trong lòng Thái tử không có muội.
Lại càng biết người và ngài ấy mới là một đôi trời sinh.
Nhưng muội không khống chế được bản thân.
Thái tử phong tư xuất chúng, thanh quý tuyệt trần.
Ngài ấy giống như vầng trăng trên trời.
Khó khăn lắm vầng trăng ấy mới có ngày ở gần trong tầm tay.
Bảo muội làm sao cam lòng buông bỏ đây…”
Ta liếc nhìn nàng ta một cái.
Rồi cùng Tạ Hành rời đi.
Con đường này là do chính nàng ta lựa chọn.
Tạ Hành đưa ta tới phủ đệ được Hoàng thượng ban thưởng.
“Sau này,
nàng sẽ là nữ chủ nhân duy nhất của nơi này.”
Ánh mắt chàng nóng bỏng.
Bàn tay đang nắm lấy tay ta cũng nóng đến đáng sợ.
Việc chàng đích thân tới đón ta.
Thật sự khiến ta bất ngờ.
“Vì sao chàng lại tới đây?”
Chàng đưa tay gạt nhẹ lọn tóc bên má ta.
Trong giọng nói lại mang theo vài phần tủi thân.
“Sau này nếu muốn làm chuyện gì.
Ta hy vọng nàng có thể dựa vào ta.”
Ta khẽ sửng sốt.
Ngẩng đầu lên liền chạm phải đôi mắt sâu thẳm của chàng.
Thì ra chàng đều biết cả.
Biết rằng tất cả những chuyện này đều là một ván cờ do ta bày ra.
Ta khẽ đáp một tiếng.
“Vâng.”
Xem như đã đồng ý.
Trong chốc lát.
Không ai nói thêm lời nào.
Hơi thở quấn quýt lấy nhau.
Khí tức của chàng mạnh mẽ bao phủ lấy ta.
Lúc này ta mới phát hiện.
Khoảng cách giữa ta và chàng gần đến như vậy.
Mà đám hạ nhân bên cạnh từ lúc nào đã lặng lẽ lui ra ngoài.
Ngay cả A Linh cũng cười tủm tỉm đóng cửa lại.
Theo bản năng ta lùi về sau.
Nhưng lại bị chàng vòng tay kéo vào lòng.
Giọng nói khàn khàn.
“Trốn cái gì?”
Hơi thở nóng bỏng áp sát.
Ánh mắt chàng sâu đến mức như muốn nhấn chìm người khác.
Ngón tay khẽ siết lấy eo ta.
Thân thể cũng từng chút một tiến lại gần.
Mang theo sự khát khao không hề che giấu.
Ta cố nén sự ngượng ngùng.
“Đừng…
Chàng…
Trước tiên đi tắm rửa thay y phục đã.”
Chàng bật cười trầm thấp.
Vòng tay càng siết chặt thêm.
“Nghe theo lời phu nhân.”
Ban đầu.
Mỗi lần nhìn thấy Tạ Hành.
Ta đều không khỏi sợ hãi.
Sau đó không biết A Linh kiếm đâu ra mấy cuốn thoại bản.
Cứ nhất quyết bắt ta phải đọc.
Ta đành nhắm mắt đọc tiếp.
Dần dần.
Ta cũng không còn quá bài xích chuyện ấy nữa.
Tạ Hành vì thế mà ngày càng vui vẻ.
Chỉ cần có thời gian.
Chàng lại kéo ta vào phòng…
Mãi cho tới khi ta nổi giận.
Chàng mới bớt làm càn hơn đôi chút.
10
Những ngày tháng ấy trôi qua đến mức chẳng còn phân biệt nổi ngày đêm.
Trong khoảng thời gian đó,
Thái tử vậy mà còn tới phủ mấy lần.
Mỗi lần tới,
hắn đều trêu chọc Tạ Hành.
Nói rằng chàng giấu ta kỹ như bảo vật.
Khiến hắn thân là cháu ruột,
đã tới phủ hết lần này đến lần khác mà vẫn không được gặp hoàng thẩm.
Tạ Hành chỉ cười cho qua.
“Hoàng thẩm của ngươi da mặt mỏng.
Mà ngươi lại là Thái tử.
Trong một khoảng thời gian ngắn này, ta vẫn chưa định để hai người gặp mặt.
Đợi đến ngày ngươi đại hôn,
ta nhất định sẽ đưa hoàng thẩm của ngươi tới dự.”
“Vậy hoàng thẩm xuất thân từ gia đình nào?
Trong nhà có đông người không?”
Tạ Hành đơn giản kể qua tình hình của ta.
Chỉ nói ta là một nữ tử lớn lên ở vùng quê xa xôi.
Lục Sâm lại tỏ vẻ khinh thường.
Cho rằng một thôn phụ quê mùa như ta không xứng đứng bên cạnh Tạ Hành.
“Hoàng thúc.
Người thân phận tôn quý.
Một thôn phụ nơi sơn dã như nàng ta sao có thể bầu bạn bên cạnh người?
Chaporia
Bình Luận (0)