Cô lập tức trở về cầu phụ hoàng chọn cho người một quý nữ danh môn.”
Tạ Hành suýt nữa trở mặt với hắn.
Còn nói cho hắn biết,
người ấy là do chính chàng phải trải qua muôn vàn khó khăn mới cầu được.
“Rốt cuộc là nữ tử thế nào mà còn cần hoàng thúc đích thân đi cầu?”
Tạ Hành nhấp một ngụm trà.
“Không giấu gì ngươi.
Trước đây nàng từng có một vị hôn phu quyền thế ngập trời.
Chỉ tiếc người kia mắt mù tâm mù.
Vô duyên vô cớ lại để ta được hưởng lợi.
Vốn dĩ ta đã chuẩn bị sống cô độc cả đời rồi.”
Lục Sâm chậc chậc hai tiếng.
“Nếu hoàng thẩm tốt đẹp đến vậy.
Người kia đúng là không xứng với nàng.”
Tạ Hành nhìn hắn một cái.
Tiếp tục uống trà.
“Quả thực.
Hắn không xứng.”
Nói xong câu đó.
Lục Sâm còn vội vàng thay người kia bày tỏ vài phần tiếc nuối.
“Tiểu thư.
Người không biết đâu.
Hôm ấy lão gia tức giận đến mức muốn xách Thái tử lên rồi ném thẳng ra khỏi phủ như xách gà con vậy.”
“Là Thái tử nhận lỗi trước.
Lại còn tặng rất nhiều lễ vật quý giá cho người làm quà gặp mặt.
Lão gia lúc ấy mới nguôi giận.”
A Linh còn nói với ta.
Cho dù thứ muội đã thú nhận mình chính là nữ tử xuất hiện trong đêm Thất Tịch hôm đó.
Còn mang cả lệnh bài, mũ che mặt cùng những tín vật khác ra làm chứng.
Thế nhưng Lục Sâm dường như không tin.
Vẫn luôn âm thầm tìm kiếm ta.
Có lẽ đã lần ra được không ít manh mối.
Ta chỉ bình thản nghe.
Cho dù tìm được thì sao chứ?
________________________________________
11
Chớp mắt đã tới ngày Thái tử đại hôn.
Mà Tạ Hành là hoàng thúc.
Ta là hoàng thẩm.
Đương nhiên phải tới dự.
Đại hôn của Thái tử là chuyện trọng đại của triều đình.
Mười dặm hồng trang kéo dài không dứt.
Trăm quan ra đón.
Khắp nơi gấm vóc huy hoàng.
Uy nghi lộng lẫy.
Khi Tạ Hành dắt tay ta bước vào đại điện.
Đám quan viên cùng thân quyến đều sững sờ.
“Đó là… Thẩm Yên sao?”
“Thẩm Yên?
Sao có thể?”
“Không phải nàng ta đã bị đày xuống nông thôn rồi sao?
Bị Thái tử từ hôn, sao còn có thể trở về kinh thành?”
“Người bên cạnh nàng ta hình như là Tạ Hành tướng quân.
Hoàng thúc của Thái tử!”
Đối với những lời xì xào chung quanh.
Ta coi như không nghe thấy.
“Mau im lặng đi.
Thái tử và Thái tử phi vào điện rồi.”
Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng đã tới.
Theo lễ chế,
đáng lẽ phải tới ngày mai làm lễ triều kiến mới được diện kiến đế hậu.
Nhưng vị Hoàng đế này từ trước đến nay vẫn luôn chủ trương rằng.
Bất luận là hoàng thất hay thứ dân.
Đại sự cả đời.
Phụ mẫu đều nên có mặt.
Mọi chuyện vốn diễn ra vô cùng thuận lợi.
Cho đến khi giữa đám quần thần và thân quyến.
Ánh mắt Lục Sâm chạm phải ta.
Trong khoảnh khắc ấy.
Hắn hoàn toàn sững người.
“Mẫu hậu…
Người… người vừa nói nàng ấy là ai?”
Hoàng thượng bật cười lớn.
Ra hiệu cho Tạ Hành dẫn ta bước lên.
“Hoàng nhi.
Hôm nay là ngày đại hôn của con.
Hoàng thúc con đặc biệt đưa hoàng thẩm tới đây để cùng chứng kiến ngày lành tháng tốt.
Chúc phúc cho nhân duyên trọn đời của con.”
“Hoàng thẩm?
Không…
Không thể nào!”
“Vậy người ta cưới là ai?”
Lục Sâm sải bước tới trước mặt tân nương.
Một tay kéo phăng khăn voan đỏ.
Biến cố bất ngờ ấy khiến toàn trường đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Đợi đến khi nhìn rõ gương mặt dưới khăn hỉ.
Đầu ngón tay Lục Sâm bỗng siết chặt.
Trong mắt cuộn trào sự kinh ngạc.
Cùng vẻ hung lệ lạnh lẽo không kịp che giấu.
“Thái tử.
Con đang làm gì vậy?”
Hoàng hậu lên tiếng nhắc nhở.
Trước mặt thiên tử.
Bốn phía là bá quan văn võ.
Cho dù không muốn thừa nhận.
Hắn cũng phải thừa nhận.
Gân xanh trên trán nổi lên dữ dội.
Dải lụa đỏ trong tay bị hắn kéo đứt ngay tại chỗ.
12
Ta và Tạ Hành vừa rời khỏi Đông Cung.
Ngay giây tiếp theo,
Thái tử đã đuổi theo.
“Đứng lại!”
Tạ Hành cười lạnh một tiếng.
Bảo ta tiếp tục ngồi yên trong kiệu.
“Thái tử điện hạ đây là muốn làm gì?”
“Bảo nàng ra đây.
Cô có lời muốn hỏi nàng ngay trước mặt.”
Tạ Hành liếc nhìn hắn.
Lại nhắc nhở một lần nữa.
“Người ngồi trong kiệu.
Là hoàng thẩm của ngươi.”
Lục Sâm nghiến chặt răng.
“Nàng rõ ràng là của cô.
Là Thái tử phi do chính cô lựa chọn trước mặt mọi người.”
Tạ Hành khẽ cười.
Mày kiếm hơi nhướng lên.
“Ai ai cũng biết.
Người ngươi chọn trước mặt mọi người là Lý tiểu thư.
Là Lý tiểu thư mà chính miệng ngươi thừa nhận.”
“Nhưng người cô muốn rõ ràng là nàng ấy!”
“Thì sao?”
“Hay là điện hạ định cướp đoạt thê tử của thần?”
Sắc mặt Lục Sâm lập tức trở nên khó coi hơn.
Nắm đấm siết chặt đến mức phát ra tiếng răng rắc.
“Cũng không phải là không thể.”
Tạ Hành như vừa nghe thấy một chuyện nực cười.
Một quyền đánh ngã Lục Sâm xuống đất.
“Muốn tranh với ta?”
“Ngươi tranh nổi sao?”
Lục Sâm tức đến đỏ cả vành mắt.
Bất chấp tất cả nói:
“Cô có thể cho nàng những thứ ngươi không thể cho!”
Chaporia
Bình Luận (0)