20px

“Ngươi không ngại thì cứ hỏi ý nàng đi.”

“Nếu nàng không có tình ý với cô,

vì sao lại xuất hiện trong yến tiệc tuyển phi?”

“Đủ rồi.”

Ta đưa tay vén rèm kiệu lên.

Lục Sâm lập tức lộ vẻ mừng rỡ.

Khập khiễng bước về phía trước.

Đưa tay về phía ta.

“Đi theo cô được không?”

“Nàng không biết cô vui mừng đến mức nào khi gặp được nàng đâu.”

“Ta…”

“Thái tử điện hạ.”

Ta cắt ngang lời hắn.

Khom người hành lễ.

“Ta là Thẩm Yên.”

Hơi thở của hắn chợt ngưng lại.

Như thể không nghe rõ.

Hắn lại hỏi thêm một lần nữa.

“Cái gì?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

Rõ ràng từng chữ một.

“Ta tên Thẩm Yên.”

“Đích nữ phủ Thừa tướng.”

“Là Thẩm Yên năm đó từng bị ngài công khai chê bai, hạ nhục trước mặt mọi người.”

“Là Thẩm Yên mà ngài từng nói cả đời này cũng không muốn nhìn thấy.”

“Cho nên.”

“Người ngài chọn làm Thái tử phi.”

“Tuyệt đối không thể là ta.”

Lục Sâm há miệng.

Cả người đứng chết lặng tại chỗ.

Ta không quan tâm lúc này hắn đang có biểu cảm gì.

Chỉ quay đầu nhìn Tạ Hành.

“Phu quân.”

“Chúng ta về thôi.”

13

Trên đường trở về,

Tạ Hành ôm chặt cả người ta vào lòng.

Yết hầu chàng khẽ chuyển động.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn ta thật lâu.

Mãi sau mới cất tiếng.

“Nàng là của ta.

Không ai có thể cướp nàng đi được.”

Ta nắm lại tay chàng.

Lúc ấy mới phát hiện bàn tay ấy lạnh đến bất ngờ.

Ta đưa ngón tay chọc nhẹ vào ngực chàng, cười trêu:

“Chàng đang sợ sao?”

“Chàng là Đại tướng quân uy danh hiển hách.

Lại là hoàng đệ của đương kim Thánh thượng.

Muốn kiểu nữ nhân nào mà chẳng có?”

“Không có người khác.”

Chàng hết lần này đến lần khác vuốt nhẹ đôi môi ta.

Trong giọng nói là sự chắc chắn không cho phép nghi ngờ.

“Nàng là chấp niệm cả đời của ta.”

“Ông trời thương xót.

Nên mới đưa nàng trở lại bên cạnh ta.”

“Thẩm Yên.”

“Yên Nhi.”

“Phu nhân của ta.”

Giọng nói trầm thấp ấy cứ lặp đi lặp lại bên tai ta.

Ta lại chú ý tới một chữ trong lời chàng.

Khó hiểu hỏi:

“Trở lại?”

“Ừ.”

“Ta đã từng nghĩ mình sắp mất nàng rồi.”

“May mà vẫn chưa quá muộn.”

“Thê tử của ta.

Nàng thật sự đã trở thành thê tử của ta.”

Tạ Hành nói với ta.

Lần đầu tiên chàng gặp ta còn sớm hơn cả Lục Sâm.

Ta kinh ngạc mở to mắt.

“Vị đại ca ca năm đó…

Lại chính là chàng sao?”

Khi còn nhỏ,

đại phu từng khẳng định ta không sống nổi qua năm ba tuổi.

Để che mắt người ngoài,

mẫu thân sai nhũ mẫu đưa ta tới nhà ngoại dưỡng bệnh.

Lúc ấy,

Tạ Hành đang mang tiếng khắc chết mẫu thân, hại chết ấu đệ.

Bị chính phụ thân ruột thịt ném tới trang tử mặc cho tự sinh tự diệt.

Để sống sót,

chàng làm đủ mọi việc vặt ở nhà ngoại tổ phụ ta.

Thế nhưng đám nô bộc lại liên kết với nhau âm thầm bắt nạt chàng.

Bọn họ dựa vào người đông thế mạnh.

Vu oan cho chàng trộm bạc.

Đánh chàng tới mức chỉ còn nửa cái mạng.

Lúc ta nhìn thấy.

Tạ Hành chỉ còn lại một hơi thở cuối cùng.

Khi ấy,

đôi mắt chàng giống hệt một con nai nhỏ không chịu khuất phục.

Bên trong là sự quật cường đến tận xương tủy.

Vì thế,

ta lén giấu tất cả người lớn.

Giống như nuôi một chú mèo nhỏ.

Ngày này qua ngày khác chăm sóc chàng.

Ngay cả thuốc bà vú đưa cho ta,

ta cũng lén đổ hết cho Tạ Hành uống.

Ban đầu,

uống vào là chàng lại nôn ra.

Mỗi lần như vậy,

ta đều dùng sức bịt chặt miệng chàng.

Không cho chàng nhổ thuốc ra ngoài.

Kết quả bệnh tình của chàng còn nặng hơn.

Sau đó,

nhân lúc ngoại tổ phụ ra ngoài.

Ta lén lẻn vào thư phòng.

Lấy trộm cây nhân sâm trăm năm mà ông trân quý nhất.

Ngoại tổ phụ từng nói.

Đó là nhân sâm cứu mạng của Yên Nhi.

Nhưng ta nghĩ.

Đại ca ca đáng thương như vậy.

Yên Nhi bằng lòng đem nhân sâm cứu mạng cho huynh ấy…

Điều kỳ diệu là.

Sau đó chàng thật sự khỏe lại.

Từ đó,

ta và Tạ Hành trở thành đôi bạn không có gì giấu nhau.

Ta nhìn chàng trèo cây bắt tổ chim cho ta.

Hái quả dại cho ta.

Thả diều cùng ta.

Dẫn ta chạy khắp núi đồi đồng nội.

Những ngày tháng ấy trôi qua vô cùng vui vẻ.

Mà bệnh của ta cũng không biết từ lúc nào đã hoàn toàn khỏi hẳn.

Cho tới khi ngoại tổ phụ phát hiện chuyện này.

Ông lập tức ra lệnh cho mẫu thân đưa ta trở về kinh thành.

Ngày chia tay.

Ta khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Liều mạng hét lớn.

Bảo Tạ Hành nhất định phải tới kinh thành tìm ta.

Ta sẽ chờ chàng trở thành vị Đại tướng quân uy phong lẫm liệt.

Về sau nữa.

Ta được Hoàng hậu chọn trúng.

Được bồi dưỡng như ứng cử viên Thái tử phi.

Những chuyện cũ năm xưa cũng dần bị ép phải chôn sâu trong ký ức.

“Ừ.”

“Là ta.”

“Ta tới để thực hiện lời hứa rồi.”

Chàng chăm chú nhìn ta.

Đầu ngón tay không ngừng vuốt ve đôi môi đỏ.

Triền miên mà quyến luyến.

“Cái gì cơ?”

Ta còn chưa kịp hiểu ý.

Nụ hôn của Tạ Hành đã phủ xuống như mưa giông bão táp.

Giữa những nụ hôn dồn dập ấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...