20px

Ta nghe thấy chàng khẽ thì thầm.

“May mà…”

“Người kia mắt mù.”

14

Ngày ấy,

khi biết ta từng bị phủ Thừa tướng vứt bỏ nơi thôn quê,

Hoàng hậu đã cầu xin Hoàng thượng phong ta làm Huyện chủ,

cho phép ta tự lập môn hộ.

Kể từ đó,

phủ Thừa tướng và ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa.

Hoàng hậu làm vậy,

một là để bù đắp cho ta.

Hai là để hoàn toàn dập tắt mọi vọng tưởng của Lục Sâm.

Hiện giờ,

ta và Tạ Hành môn đăng hộ đối.

Từ nay về sau,

không còn ai dám xem thường ta nữa.

Chỉ là mỗi lần bất đắc dĩ phải gặp Lục Sâm.

Ánh mắt hắn luôn bám chặt lấy ta.

Mang theo sự không cam lòng và cố chấp.

Tháng thứ hai sau khi thành hôn,

thứ muội cuối cùng cũng được như nguyện gả cho hắn.

Nhưng sau khi gả đi,

phủ Thừa tướng rất ít khi nhận được tin tức từ nàng ta.

Thế là mẫu thân lại tìm tới ta.

Dưới sự ngầm đồng ý của Hoàng hậu,

thứ muội được phép cùng Thái tử và Thái tử phi tham dự yến tiệc.

Đó là lần đầu tiên ta gặp lại nàng ta sau khi đạt được điều mình mong muốn.

Ánh mắt vô hồn.

Gương mặt u sầu.

Đã không còn dáng vẻ kiêu ngạo hống hách năm nào.

Ta hỏi nàng.

Người mà nàng đã hao tâm tổn trí giành được,

liệu có hối hận không?

Nàng ngây ngốc nhìn Lục Sâm.

Đôi mắt bỗng sáng lên.

“Không.”

“Muội không hối hận.”

“Ngài ấy nhất định sẽ chú ý tới muội.”

“Đối với tỷ,

chỉ là nhất thời không cam lòng mà thôi.”

Ta không bình luận gì.

Không bao lâu sau.

Sau nhiều phen tranh thủ,

cuối cùng Hoàng thượng cũng đồng ý cho Tạ Hành đưa ta trở về đất phong.

Nhưng đúng ngày chúng ta chuẩn bị lên đường.

Trong cung truyền tới tin dữ.

Hoàng thượng băng hà.

Thái tử Lục Sâm đăng cơ kế vị.

Con đường rời đi của chúng ta bị hắn chặn lại.

Về sau,

ta bị Lục Sâm giam trong cung.

Tạ Hành bị nhốt dưới địa lao.

Lục Sâm bất chấp mọi sự phản đối của bá quan văn võ.

Nhất quyết lập ta làm Hoàng hậu.

Có đại thần mắng hắn trái luân thường đạo lý.

Hắn lập tức một kiếm chém đứt đầu vị đại thần ấy.

“Nàng vốn nên là Hoàng hậu của trẫm!”

Kể từ đó.

Người người đều sống trong sợ hãi.

Mỗi đêm khuya.

Lục Sâm đều tới cung điện của ta.

Hết lần này đến lần khác hỏi ta.

Vì sao không chịu nhìn hắn thêm một lần.

“Bởi vì ngươi không xứng!”

“Người từng nói ta dung tục thô bỉ là ngươi!”

“Người không cần ta làm Thái tử phi cũng là ngươi!”

“Bây giờ lại nói đã yêu ta.”

“Lục Sâm,

sao ngươi lại hèn hạ đến thế?”

Hắn không hề tức giận.

Ngược lại còn cười càng thêm ác liệt.

“Ái phi.”

“Nàng thích mắng thì cứ mắng nhiều thêm một chút.”

“Trẫm thích nghe.”

Thế nhưng đêm nay,

hắn đã không còn kiên nhẫn.

Trong cơn say,

hắn cưỡng ép kéo ta lên giường.

Ta nghiến chặt hàm răng.

Cắn mạnh vào cánh tay hắn.

Thế nhưng hắn lại càng điên cuồng hơn.

“Hừm…”

“Chính là mùi hương này.”

“Hôm đó sao trẫm lại không nhận ra nàng chính là người ấy chứ?”

“Thẩm Yên.”

“Nàng cứ cắn đi.”

“Ngày ngày đêm đêm.”

“Đời này kiếp này.”

“Trẫm sẽ dây dưa với nàng đến cùng!”

“Ngươi nằm mơ!”

Vừa dứt lời.

Cả tòa cung điện bỗng sáng rực như ban ngày.

Từng vòng binh lính bao vây kín Tiêu Phòng điện.

Nước không lọt.

Tạ Hành.

Chàng tới rồi.

“Tạ Hành!”

“Ngươi dám tạo phản sao?”

Mũi kiếm của Tạ Hành chỉ thẳng vào cổ Lục Sâm.

“Bản hầu khởi binh.”

“Là thuận theo lòng người.”

“Lục Sâm.”

“Ngươi nhìn lại xem.”

“Mới đăng cơ hơn mười ngày.”

“Bách tính của ngươi.”

“Quần thần của ngươi.”

“Có ai thật lòng thần phục ngươi không?”

“Ngoài bạo chính.”

“Ngươi còn lại gì?”

“Ngươi…”

Lục Sâm đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn.

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt đầy đau thương.

“Ngay cả nàng…”

“Cũng không muốn trẫm sống sao?”

“Không.”

“Là ta.”

Một giọng nữ vang lên.

Lý tiểu thư bước vào.

“Là ngươi?”

Lục Sâm còn muốn nói điều gì đó.

Nhưng máu tươi đã không ngừng trào ra khỏi miệng.

Choang!

Thân thể hắn cuối cùng cũng không chống đỡ nổi.

Ngã mạnh xuống đất.

“Hoàng thượng!”

Thứ muội lao vào từ bên ngoài.

Khóc lóc nhào tới bên cạnh hắn.

Nhưng Lục Sâm lại dùng hết chút sức lực cuối cùng đẩy nàng ta ra.

Cho tới lúc hấp hối.

Hắn vẫn cố chấp nắm lấy vạt váy ta.

“Thẩm Yên…”

“Nếu có kiếp sau…”

Ta rút vạt váy về.

Ngay cả nhìn hắn thêm một cái cũng không.

Chỉ bước về phía Tạ Hành.

Giữa ta và Lục Sâm.

Sẽ không có kiếp sau.

Sau đó,

Tạ Hành từ quan.

Đổi tên đổi họ.

Cùng ta trở thành một đôi phu thê bình thường.

Chúng ta lại quay về quê hương của ngoại tổ phụ.

Mở một tiệm nhỏ.

Pha một ấm rượu thanh.

Cuộc sống của ta và chàng.

Mới chỉ vừa bắt đầu.

Về phần thứ muội.

Nàng ta tự xin tới canh giữ hoàng lăng.

Còn Lý tiểu thư.

Nhờ được Hoàng hậu đặc xá.

Cuối cùng cũng có được tự do mà nàng mong muốn.

HẾT

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...