“Được.”
Anh cười.
“Vậy đi.”
Chúng tôi đến một quán lẩu rất bình thường, không phải nhà hàng cao cấp gì.
Khói nóng bốc lên nghi ngút, tiếng người nói chuyện ồn ào xung quanh, nhưng tôi lại thấy rất thoải mái.
Tôi gắp một miếng thịt bò vào bát Cố Trì.
“Cảm ơn anh chuyện dự án Tạ gia.”
Anh nhìn miếng thịt trong bát, khóe môi hơi cong.
“Chỉ cảm ơn bằng một miếng thịt?”
Tôi ngẩng đầu.
“Vậy anh muốn gì?”
Cố Trì nhìn tôi, ánh mắt sâu hơn một chút.
“Muốn em đừng khách sáo với anh.”
Tôi im lặng.
Anh nói tiếp:
“Lâm Vụ, anh là chồng em.”
“Em có thể dựa vào anh.”
Tôi cúi đầu khuấy nước chấm.
Rất lâu sau mới nói:
“Em không quen.”
Ba năm qua, tôi đã quen tự giải quyết mọi chuyện.
Tự đi bệnh viện lúc sốt cao.
Tự ký hợp đồng lúc bị đối tác gây khó dễ.
Tự uống rượu, tự nôn, tự lau nước mắt rồi quay lại bàn đàm phán.
Tôi đã xây một lớp vỏ rất dày quanh mình.
Dày đến mức ngay cả khi có người muốn bảo vệ tôi, tôi cũng không biết nên mở cửa thế nào.
Cố Trì không ép tôi.
Anh chỉ đưa cho tôi một ly nước ấm.
“Không sao, từ từ quen.”
Đêm đó, lúc về đến nhà, tôi nhận được một email nặc danh.
Trong email chỉ có vài tấm ảnh.
Là ảnh tôi năm hai mươi tuổi đứng dưới mưa trước biệt thự Tạ gia.
Ảnh tôi say rượu ngồi trong góc quán bar.
Ảnh tôi kéo tay áo Tạ Từ, ánh mắt gần như cầu xin.
Cuối email là một câu:
“Cố Trì có biết cô từng hèn mọn như thế nào không?”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Ngón tay lạnh đi từng chút.
Không phải vì sợ Cố Trì biết.
Mà vì tôi nhìn thấy bản thân năm đó.
Một cô gái trẻ đã từng tự tay đặt lòng tự trọng của mình dưới chân người khác.
Cố Trì tắm xong đi ra, thấy sắc mặt tôi không ổn liền bước tới.
“Sao vậy?”
Tôi không giấu, đưa máy tính cho anh xem.
Anh xem rất nhanh, sắc mặt không thay đổi nhiều.
Tôi hỏi:
“Anh không thấy em rất đáng thương à?”
Cố Trì đóng máy tính lại.
“Không.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh ngồi xuống trước mặt tôi, giọng rất trầm.
“Anh chỉ thấy đau lòng.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Cố Trì đưa tay lau khóe mắt tôi.
Tôi lúc này mới phát hiện mình đã khóc.
Anh nói:
“Lâm Vụ, yêu sai người không phải lỗi của em.”
“Người đáng xấu hổ là kẻ biết em đau mà vẫn giẫm lên lòng em.”
Nước mắt tôi rơi xuống không kiểm soát được.
Ba năm qua, tôi luôn tự trách mình.
Trách mình ngu ngốc.
Trách mình không có tự trọng.
Trách mình yêu một người đến mức thảm hại.
Nhưng chưa từng có ai nói với tôi rằng, đó không phải lỗi của tôi.
Cố Trì ôm tôi vào lòng.
Anh không dỗ dành bằng những lời hoa mỹ.
Chỉ để tôi khóc ướt một mảng áo anh.
Rất lâu sau, tôi khàn giọng nói:
“Cố Trì, em muốn phản kích.”
Anh xoa nhẹ tóc tôi.
“Được.”
“Em muốn tự làm.”
“Được.”
“Nhưng nếu em cần anh…”
Anh cúi đầu nhìn tôi.
“Anh luôn ở đây.”
Chương 6
Ngày hôm sau, những tấm ảnh cũ của tôi bị tung lên mạng.
Tiêu đề rất ác ý.
“Phu nhân mới cưới của Cố tổng từng theo đuổi Tạ thiếu đến mức mất hết tự trọng.”
Bài viết được sắp xếp rất khéo.
Nửa thật nửa giả.
Ảnh là thật.
Chuyện tôi từng thích Tạ Từ là thật.
Nhưng bên dưới lại thêm đủ loại bịa đặt.
Nào là tôi bám lấy Tạ Từ không buông.
Nào là tôi gả cho Cố Trì chỉ để trả thù.
Nào là tôi từng chen vào tình cảm của Tạ Từ và Giang Nhu.
Dư luận bị dẫn dắt rất nhanh.
Có người mắng tôi tâm cơ.
Có người cười tôi là “liếm cẩu thượng vị”.
Chaporia
Bình Luận (0)