Có người thương hại Cố Trì cưới phải người phụ nữ trong lòng có người khác.
Trợ lý gọi điện cho tôi, giọng tức đến run.
“Sếp Lâm, rõ ràng là có người mua thủy quân bôi nhọ chị.”
Tôi bình tĩnh uống cà phê.
“Ừ, chuẩn bị họp khẩn.”
Trợ lý ngẩn ra.
“Sếp, chị không giận à?”
“Giận chứ.”
Tôi đặt ly xuống.
“Cho nên phải đánh cho đẹp.”
Chín giờ sáng, tôi mở cuộc họp với bộ phận pháp lý và truyền thông.
Mười giờ, luật sư gửi thư cảnh cáo đến các tài khoản lan truyền thông tin sai sự thật.
Mười một giờ, tài khoản chính thức của Vụ Sinh đăng bài.
Nội dung rất ngắn.
“Về những tin đồn gần đây, chúng tôi sẽ xử lý bằng pháp luật. Đồng thời, mời mọi người chờ xem toàn bộ sự thật.”
Bên dưới lập tức có người mỉa mai.
“Sự thật gì? Sự thật cô từng quỳ liếm Tạ Từ à?”
“Có ảnh còn chối?”
“Mấy cô gái yêu đương não tàn giờ cũng biết tẩy trắng rồi.”
Tôi đọc bình luận, không hề tức giận.
Bởi vì tôi biết, muốn đánh một cái tát thật vang, phải để đối phương nhảy đủ cao.
Buổi chiều, Giang Nhu đăng một bài đầy ẩn ý.
“Em tin người lương thiện cuối cùng sẽ được bảo vệ. Quá khứ đã qua, mong ai đó đừng vì chấp niệm mà tổn thương người vô tội.”
Bài viết vừa đăng, cư dân mạng lập tức hiểu theo hướng tôi đang hại cô ta.
Cô ta còn đăng kèm một tấm ảnh bàn tay đeo nhẫn kim cương hồng.
Chiếc nhẫn mà cô ta khoe trên xe hôm trước.
Tôi nhìn bức ảnh, cười lạnh.
Sau đó gửi tin nhắn cho một người bạn làm trong ngành đấu giá.
“Giúp tôi tra nguồn chiếc nhẫn này.”
Nửa tiếng sau, bạn tôi gọi lại.
“Tra được rồi. Chiếc nhẫn đó đúng là được đấu giá tuần trước, nhưng người thanh toán không phải Tạ Từ.”
Tôi nhướng mày.
“Là ai?”
“Là tài khoản công ty con của Tạ thị. Hơn nữa khoản tiền này đi qua một dự án từ thiện của Giang Nhu.
”
Tôi bật cười.
Hay lắm.
Không chỉ diễn tình yêu, còn dám động vào tiền dự án từ thiện.
Tôi lập tức bảo bộ phận pháp lý thu thập chứng cứ.
Ba năm trước, tôi vì Tạ Từ mà học cách cúi đầu.
Ba năm sau, tôi vì chính mình mà học cách cầm dao.
Tối hôm đó, Tạ Từ đến tìm tôi.
Anh đứng dưới căn hộ của tôi và Cố Trì.
Tôi xuống lầu một mình.
Không phải vì muốn gặp anh.
Mà vì có vài lời, tôi muốn nói rõ.
Tạ Từ nhìn tôi, đáy mắt đầy tơ máu.
“Lâm Vụ, bài trên mạng không phải tôi làm.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Tôi biết.”
Anh khựng lại.
“Em biết?”
“Ừ.”
Người như Tạ Từ kiêu ngạo, có thể uy hiếp tôi, có thể chèn ép công ty tôi, nhưng sẽ không dùng cách bẩn thỉu này để lôi chuyện cũ ra cho cả thiên hạ xem.
Bởi vì những tấm ảnh ấy không chỉ làm tôi mất mặt.
Cũng chứng minh anh từng tệ bạc đến mức nào.
Tạ Từ nhìn tôi, giọng dịu xuống hiếm thấy.
“Vậy em theo tôi về, tôi sẽ xử lý chuyện này.”
Tôi suýt bật cười.
“Tôi theo anh về với tư cách gì?”
Anh im lặng.
Tôi nhìn thẳng vào anh.
“Tạ Từ, anh vẫn không hiểu. Tôi không cần anh xử lý chuyện gì cho tôi.”
“Càng không cần anh ban phát thương hại.”
Sắc mặt anh tái đi.
“Lâm Vụ, năm đó…”
“Đừng nhắc năm đó nữa.”
Tôi ngắt lời anh.
“Năm đó tôi yêu anh là thật, anh không yêu tôi cũng là thật.”
“Anh tổn thương tôi là thật, tôi rời đi cũng là thật.”
“Tất cả đã kết thúc rồi.”
Tạ Từ bỗng tiến lên một bước.
“Nếu tôi nói chưa kết thúc thì sao?”
Ngay lúc ấy, phía sau truyền đến giọng Cố Trì.
“Vậy tôi không ngại giúp Tạ thiếu hiểu thế nào là kết thúc.”
Tôi quay đầu.
Cố Trì đứng ở cửa tòa nhà, ánh mắt lạnh nhạt.
Chaporia
Bình Luận (0)