Tạ Từ nhìn anh, cười khẩy.
“Cố Trì, anh thật sự nghĩ mình thắng rồi?”
Cố Trì đi đến bên cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.
“Không phải tôi thắng.”
Anh nhìn Tạ Từ, từng chữ rõ ràng.
“Là anh đã thua từ ba năm trước rồi.”
Chương 7
Tạ Từ rời đi trong cơn giận.
Nhưng ngay tối hôm đó, anh lại đăng một bài trên tài khoản cá nhân vốn bỏ hoang đã lâu.
Chỉ có một câu:
“Chuyện giữa tôi và Lâm Vụ không liên quan đến người khác. Đừng kéo cô ấy vào.”
Dư luận lập tức bùng nổ.
Có người nói Tạ Từ đang bảo vệ tôi.
Có người nói anh thừa nhận tình cũ chưa dứt.
Có người mắng Giang Nhu là người thứ ba.
Giang Nhu vốn định dùng dư luận để ép tôi mất mặt, không ngờ lại tự đốt lửa lên người mình.
Cô ta vội vàng đăng bài khóc lóc.
“Em không biết vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy. Em chỉ hy vọng người mình yêu có thể hạnh phúc.”
Nhưng lần này, cư dân mạng không còn đứng hẳn về phía cô ta.
Bởi vì rất nhanh, một tài khoản ẩn danh tung ra lịch sử tình trường của Tạ Từ ba năm qua.
Trong đó có rất nhiều cô gái từng bị gọi là “thế thân Lâm Vụ”.
Ảnh chụp, thời gian, địa điểm, tất cả đều rõ ràng.
Một trong số đó trực tiếp lên tiếng.
“Tôi từng ở bên Tạ Từ ba tháng. Anh ta say rượu gọi tôi là Lâm Vụ mười bảy lần.”
Một người khác nói:
“Giang Nhu không vô tội đâu. Lúc cô ta tiếp cận Tạ Từ, cô ta biết rõ Tạ Từ vẫn chưa quên Lâm Vụ.”
Dư luận quay xe rất nhanh.
Tên của Giang Nhu bị đẩy lên đầu bảng tìm kiếm.
Cô ta từ đóa hoa nhỏ đáng thương biến thành người phụ nữ tâm cơ cố tình chen vào chuyện cũ của người khác.
Tôi nhìn diễn biến ấy, biết chắc phía sau có bàn tay của Cố Trì.
Nhưng anh không nói, tôi cũng không hỏi.
Bởi vì phần tôi muốn đánh vẫn còn ở phía sau.
Hai ngày sau, tôi tổ chức họp báo.
Tạ Từ, Giang Nhu, lớp trưởng và rất nhiều bạn học cũ đều đến.
Không phải tôi mời.
Là bọn họ tự đến để xem tôi định lật bài thế nào.
Tôi mặc một bộ vest trắng, tóc buộc gọn, đứng trước ống kính.
Phóng viên đặt câu hỏi đầu tiên rất sắc bén.
“Cô Lâm, xin hỏi những tấm ảnh cô theo đuổi Tạ thiếu năm xưa có phải là thật không?”
Tôi gật đầu.
“Là thật.”
Cả hội trường xôn xao.
Tôi tiếp tục:
“Tôi từng thích Tạ Từ. Từng vì anh ta làm rất nhiều chuyện ngốc nghếch. Tôi không phủ nhận quá khứ của mình.”
“Nhưng thích một người không phải tội.”
“Bị một người không biết trân trọng tổn thương cũng không phải vết nhơ của người bị tổn thương.”
Hội trường yên tĩnh lại.
Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
“Điều tôi muốn truy cứu hôm nay không phải chuyện tình cảm cũ.”
“Là hành vi tung tin sai sự thật, xâm phạm quyền riêng tư, bôi nhọ danh dự, và…”
Tôi dừng lại, nhìn về phía Giang Nhu.
“Lạm dụng quỹ từ thiện để chi trả tiêu dùng cá nhân.”
Mặt Giang Nhu lập tức trắng bệch.
Tôi ra hiệu cho trợ lý.
Màn hình phía sau sáng lên.
Từng chứng cứ được trình chiếu.
Dòng tiền từ quỹ từ thiện do Giang Nhu đứng tên.
Khoản chuyển bất thường sang công ty con của Tạ thị.
Hóa đơn thanh toán chiếc nhẫn kim cương hồng.
Hợp đồng giả mạo chi phí truyền thông.
Và cả đoạn ghi âm Giang Nhu nói với trợ lý:
“Chỉ cần đẩy hết lên người Lâm Vụ là được. Cư dân mạng thích nhất xem phụ nữ ghen tuông tranh đàn ông.”
Toàn hội trường ồ lên.
Giang Nhu đứng bật dậy.
“Là giả! Tất cả đều là giả!”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô có thể giải thích với cảnh sát.”
Ngay sau đó, hai cảnh sát mặc thường phục đi vào hội trường.
Chaporia
Bình Luận (0)