“Xin hỏi việc nào là tôi ép họ làm?”
Sắc mặt bà Tạ khó coi.
“Cô quả nhiên khác trước nhiều rồi.”
“Cảm ơn.”
Tôi nâng mắt nhìn bà.
“Dù sao năm đó bà dạy tôi rất sâu sắc. Bà nói thật lòng của người nghèo không đáng tiền. Tôi nhớ mãi.”
Bà Tạ im lặng.
Tôi đặt tách trà xuống.
“Bây giờ tôi cũng tặng bà một câu.”
“Thể diện của nhà giàu nếu xây trên việc chà đạp người khác, thật ra cũng chẳng đáng tiền.”
Bà Tạ tức đến mức tay run lên.
“Cô!”
Tôi đứng dậy.
“Bà Tạ, tôi không muốn gì từ nhà họ Tạ. Chỉ mong các người từ nay đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
“À, còn nữa.”
Tôi nhìn bà, mỉm cười.
“Năm đó tấm séc bà đưa, tôi không nhận. Bây giờ nếu bà muốn xin tôi giơ cao đánh khẽ cho Tạ gia, nhớ chuẩn bị nhiều hơn một chút.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Ra khỏi quán trà, tôi thấy Cố Trì đứng bên kia đường.
Anh không bước vào, chỉ yên lặng chờ tôi.
Tôi đi tới.
“Sao anh biết em ở đây?”
Anh mở cửa xe cho tôi.
“Bà Tạ hẹn em, anh đoán không phải chuyện tốt.”
Tôi ngồi vào xe, cười hỏi:
“Anh sợ em bị bắt nạt?”
Cố Trì thắt dây an toàn cho tôi.
“Ừ.”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh.
“Vậy anh thấy em có giống bị bắt nạt không?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu đi.
“Không giống.”
“Giống gì?”
“Giống người vừa thắng trận.”
Tôi bật cười.
Xe chạy về phía trước.
Tôi bỗng nói:
“Cố Trì, em muốn tổ chức hôn lễ.”
Trước đó chúng tôi chỉ đăng ký, chưa kịp tính chuyện hôn lễ.
Cố Trì phanh xe chậm lại bên lề, quay sang nhìn tôi.
“Em chắc chứ?”
Tôi gật đầu.
“Chắc.”
“Không phải vì muốn chứng minh cho ai xem.”
“Là vì em thật sự muốn mặc váy cưới, đi về phía anh.”
Ánh mắt Cố Trì trong nháy mắt trở nên rất sâu.
Anh nắm tay tôi, đặt lên môi hôn nhẹ.
“Được.”
“Anh sẽ cho em một hôn lễ tốt nhất.”
Tôi cười.
“Không cần tốt nhất.”
Tôi nhìn anh, từng chữ rất nhẹ.
“Có anh là được.”
Chương 9
Hôn lễ của tôi và Cố Trì được định vào một tháng sau.
Địa điểm không phải khách sạn xa hoa nhất Kinh Thành, cũng không phải hòn đảo tư nhân nào.
Tôi chọn một trang viên nhỏ ở ngoại ô.
Có vườn hoa, có hồ nước, có một con đường lát đá trắng kéo dài dưới hàng cây.
Cố Trì vốn muốn làm thật long trọng, nhưng tôi nói không cần.
Tôi không muốn hôn lễ của mình biến thành một buổi biểu diễn quyền lực.
Tôi chỉ muốn ngày hôm đó sạch sẽ, ấm áp, và thuộc về chúng tôi.
Trong thời gian chuẩn bị hôn lễ, Tạ Từ từng tìm tôi thêm vài lần.
Nhưng đều bị Cố Trì chặn lại.
Lần cuối cùng, anh ta đứng trước cửa studio váy cưới.
Tôi vừa thử xong váy cưới bước ra.
Chiếc váy trắng ôm lấy eo, tà váy phủ xuống như mây.
Tôi nhìn thấy Tạ Từ trong gương trước khi quay đầu.
Anh đứng đó, ánh mắt ngẩn ngơ.
Có lẽ trong trí nhớ của anh, tôi vẫn là cô gái mặc váy cũ chạy theo sau anh, cẩn thận hỏi:
“Tạ Từ, hôm nay anh có rảnh ăn cơm với em không?”
Anh chưa từng tưởng tượng tôi mặc váy cưới sẽ trông như thế nào.
Bởi vì anh chưa từng nghĩ sẽ cưới tôi.
Tạ Từ đi về phía tôi.
“Rất đẹp.”
Tôi nhìn anh qua gương.
“Cảm ơn.”
Anh khàn giọng hỏi:
“Em thật sự yêu Cố Trì sao?”
Tôi xoay người lại.
“Yêu.”
Một chữ rất nhẹ, nhưng đủ khiến mặt Tạ Từ trắng đi.
Anh cười khổ.
“Vậy còn tôi?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Tạ Từ, anh biết điều đáng buồn nhất là gì không?”
Anh không nói.
Tôi nói:
“Là bây giờ anh hỏi câu này, nhưng em đã không còn muốn cho anh bất cứ đáp án nào nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)