Tạ Từ siết chặt tay.
“Nếu năm đó tôi giữ em lại…”
“Không có nếu.”
Tôi ngắt lời anh.
“Năm đó anh không giữ. Vậy thôi.”
Cửa phòng thử váy mở ra.
Cố Trì bước vào.
Anh nhìn thấy Tạ Từ, sắc mặt không đổi.
Chỉ đi đến bên cạnh tôi, khoác áo choàng lên vai tôi.
“Sẽ lạnh.”
Tôi cười với anh.
“Đẹp không?”
Cố Trì nhìn tôi, ánh mắt mềm đến mức như có ánh sáng.
“Rất đẹp.”
Tôi cố ý hỏi:
“Đẹp hơn ảnh chụp đăng ký kết hôn không?”
Anh nghiêm túc suy nghĩ.
“Không so được.”
Tôi nhướng mày.
“Sao lại không so được?”
“Ngày nào cũng đẹp khác nhau.”
Tôi bật cười.
Tạ Từ đứng bên cạnh, giống như một người ngoài cuộc bị ngăn cách bởi một tấm kính vô hình.
Anh cuối cùng cũng hiểu.
Có những thứ không phải chỉ cần quay đầu là còn ở đó.
Có những người một khi đã đi, sẽ không bao giờ đứng dưới ánh đèn cũ chờ anh nữa.
Ngày hôn lễ đến rất nhanh.
Buổi sáng hôm đó, trời có nắng nhẹ.
Tôi ngồi trong phòng trang điểm, nhìn mình trong gương.
Mẹ tôi mất sớm, bố tôi tái hôn rồi ra nước ngoài định cư, quan hệ với tôi vẫn luôn xa cách.
Ngày tôi kết hôn, người dắt tôi vào lễ đường là ông nội Cố.
Ông cười nói:
“Sau này Cố Trì mà bắt nạt cháu, cháu cứ nói với ông. Ông chống lưng cho cháu.”
Tôi cười đến cay mắt.
“Vâng.”
Khi nhạc vang lên, tôi khoác tay ông nội Cố đi trên con đường phủ đầy hoa trắng.
Cuối con đường, Cố Trì đứng đó.
Anh mặc vest đen, dáng người cao thẳng, ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ đặt trên người tôi.
Tôi từng tưởng mình sẽ không còn tin vào hôn nhân.
Không còn tin vào tình yêu.
Nhưng khi nhìn thấy Cố Trì, tôi bỗng cảm thấy tất cả vết thương cũ đều không còn đáng sợ nữa.
Bởi vì có người không đến để xé chúng ra.
Mà đến để kiên nhẫn chờ chúng lành lại.
Ông nội Cố đặt tay tôi vào tay Cố Trì.
“Giao Tiểu Vụ cho cháu.”
Cố Trì nắm chặt tay tôi.
“Cháu sẽ chăm sóc cô ấy cả đời.”
Nghi thức bắt đầu.
Người chủ hôn hỏi tôi có đồng ý lấy Cố Trì làm chồng không.
Tôi nhìn anh, mỉm cười.
“Tôi đồng ý.”
Đến lượt Cố Trì.
Anh nhìn tôi, giọng trầm nhưng chắc chắn.
“Tôi đồng ý.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi không nhìn khách khứa phía dưới.
Nhưng sau đó nghe trợ lý nói, Tạ Từ cũng đến.
Anh đứng rất xa, không bước vào.
Chỉ nhìn hôn lễ kết thúc rồi lặng lẽ rời đi.
Tôi nghe xong cũng chỉ gật đầu.
Không đau.
Không tiếc.
Không buồn.
Tôi cuối cùng cũng có thể bình thản nghe tên anh như nghe tên một người cũ đã biến mất trong dòng thời gian.
Chương 10
Sau hôn lễ, cuộc sống của tôi và Cố Trì dần đi vào quỹ đạo.
Tôi tiếp tục điều hành Vụ Sinh.
Cố Trì vẫn bận rộn với Cố thị.
Chúng tôi đều không phải kiểu người quá dính nhau, nhưng mỗi tối dù muộn đến đâu, anh cũng sẽ về nhà.
Có hôm tôi tăng ca đến khuya, vừa ra khỏi công ty đã thấy xe anh đỗ dưới lầu.
Tôi kéo cửa ngồi vào, hỏi:
“Sao anh lại tới?”
Anh đặt hộp cháo nóng vào tay tôi.
“Đón vợ tan làm.”
Hai chữ ấy ban đầu khiến tôi không quen.
Sau này lại trở thành âm thanh khiến tôi an tâm nhất.
Nửa năm sau, vụ án của Giang Nhu có kết quả.
Cô ta bị kết án vì biển thủ quỹ từ thiện và xâm phạm danh dự người khác.
Tạ thị vì khủng hoảng liên tiếp mà mất vị trí trong vài dự án lớn.
Tạ Từ bị ép rời khỏi chức vụ điều hành một thời gian để ổn định dư luận.
Nghe nói sau đó anh ra nước ngoài.
Trước khi đi, anh gửi cho tôi một lá thư.
Tôi nhận được thư vào một buổi chiều mưa.
Chaporia
Bình Luận (0)