Phong bì rất đơn giản, bên trong chỉ có một tờ giấy.
“Lâm Vụ, xin lỗi.
Tôi từng cho rằng chỉ cần tôi quay đầu, em sẽ luôn ở đó.
Sau này mới hiểu, không ai có nghĩa vụ đứng mãi trong mưa chờ một người không biết thương mình.
Chúc em hạnh phúc.
Tạ Từ.”
Tôi đọc xong, im lặng một lúc.
Sau đó gấp thư lại, bỏ vào ngăn kéo dưới cùng.
Không xé.
Cũng không giữ như báu vật.
Chỉ xem nó như một dấu chấm hết bình thường.
Tối đó, Cố Trì về nhà, thấy tôi ngồi bên cửa sổ liền hỏi:
“Đang nghĩ gì?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Nghĩ xem tối nay ăn gì.”
Anh cười.
“Anh nấu.”
Tôi kinh ngạc.
“Anh biết nấu ăn?”
“Biết một chút.”
Một tiếng sau, tôi nhìn đĩa trứng xào hơi cháy trên bàn, rơi vào im lặng.
Cố Trì đứng bên cạnh, hiếm khi lộ vẻ mất tự nhiên.
“Lần sau sẽ tốt hơn.”
Tôi gắp một miếng nếm thử.
Hơi mặn.
Hơi cháy.
Nhưng không hiểu sao tôi lại thấy rất ngon.
Tôi ngẩng đầu cười với anh.
“Ừ, lần sau em dạy anh.”
Cố Trì nhìn tôi, ánh mắt rất dịu.
“Được.”
Một năm sau, Vụ Sinh ký được hợp đồng lớn với một thương hiệu quốc tế.
Ngày ký hợp đồng, trợ lý xúc động đến mức suýt khóc.
“Sếp Lâm, chúng ta thật sự làm được rồi!”
Tôi nhìn bản hợp đồng trên bàn, trong lòng bỗng bình yên lạ thường.
Ba năm trước, tôi rời khỏi Kinh Thành với hai bàn tay trắng và một trái tim đầy vết thương.
Ba năm sau, tôi quay lại, có sự nghiệp của mình, có người yêu thương mình, cũng có dũng khí đối diện với quá khứ.
Tôi không còn là cô gái cần ai đó lựa chọn.
Tôi đã tự chọn chính mình.
Tối hôm đó, Cố Trì tổ chức tiệc chúc mừng cho tôi.
Không có quá nhiều người.
Chỉ có ông nội Cố, vài người bạn thân, và nhân viên cốt cán của Vụ Sinh.
Khi mọi người nâng ly, Cố Trì đứng bên cạnh tôi, thấp giọng nói:
“Chúc mừng em, Cố phu nhân.”
Tôi cụng ly với anh.
“Cũng chúc mừng anh, chồng của Lâm tổng.”
Anh bật cười.
Ánh đèn rơi xuống đáy mắt anh, ấm áp và sạch sẽ.
Sau bữa tiệc, chúng tôi cùng đi bộ về nhà.
Gió đêm thổi nhẹ, không còn lạnh như đêm gặp lại Tạ Từ năm ấy.
Tôi đột nhiên gọi anh.
“Cố Trì.”
“Ừ?”
“Em yêu anh.”
Bước chân anh khựng lại.
Tôi rất ít khi nói những lời này.
Có lẽ vì từng yêu quá hèn mọn, nên sau này tôi luôn sợ trao tình cảm ra quá nhiều.
Nhưng giờ phút này, tôi muốn nói.
Không vì cảm động.
Không vì báo đáp.
Mà vì tôi thật sự yêu người đàn ông trước mặt.
Cố Trì nhìn tôi rất lâu.
Sau đó anh cúi người ôm tôi vào lòng.
Giọng anh hơi khàn.
“Anh cũng yêu em.”
Tôi vùi mặt vào áo khoác anh, khóe môi cong lên.
Trong những năm tháng rất dài trước đây, tôi từng nghĩ tình yêu là chờ đợi, là hy sinh, là đau khổ, là dù bị tổn thương vẫn không nỡ buông tay.
Sau này tôi mới hiểu.
Tình yêu thật sự không nên khiến người ta trở nên hèn mọn.
Nó sẽ khiến bạn trở thành chính mình tốt hơn.
Sẽ có người đi qua tuổi trẻ của bạn như một cơn mưa lớn, khiến bạn ướt đẫm, lạnh run, tưởng như cả đời không thể thấy nắng.
Nhưng mưa rồi cũng sẽ tạnh.
Trời rồi cũng sẽ sáng.
Và sẽ có một người khác cầm ô bước đến, không hỏi bạn vì sao từng ướt, cũng không chê bạn chật vật.
Người ấy chỉ dịu dàng nói:
“Về nhà thôi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Trì.
Dưới ánh đèn đường, anh nắm tay tôi thật chặt.
Tôi biết, từ nay về sau, tôi không cần đứng trong mưa một mình nữa.
Kết thúc.
Chaporia
Bình Luận (0)