“Xin lỗi em.”
“Anh chỉ nói xã giao thôi, em đừng để trong lòng.”
Tôi chẳng còn quan tâm nữa.
Vừa cầm điện thoại bên cạnh lên.
Còn chưa kịp bước được nửa bước.
Trong phòng ngủ chính đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai.
“A…!”
Chu Thời An bật dậy khỏi ghế sofa như lò xo.
Anh ta đẩy mạnh tôi sang một bên.
Rồi lao thẳng về phía phòng ngủ.
“Tiểu Tuyết, em sao vậy?”
Lực tay anh ta rất mạnh.
Đẩy tôi ngã thẳng xuống sàn.
Trán đập vào góc ghế sofa bằng gỗ.
Một dòng chất lỏng ấm nóng từ từ chảy xuống.
Tôi đau đến hít mạnh một hơi lạnh.
Khóe môi kéo lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
Ngay sau đó.
Tiếng Tống Tuyết nũng nịu vang lên.
“Trong nhà vệ sinh trơn quá, em bị ngã một cái.”
“Hình như đầu bị trầy rồi.”
Tiếp theo là giọng trách móc khe khẽ của Chu Thời An.
“Lớn đầu rồi mà vẫn bất cẩn như ngày trước.”
“Đi đường cũng không biết nhìn dưới chân.”
Tống Tuyết làm nũng:
“Người ta đâu cố ý đâu.”
Chu Thời An lấy lọ thuốc sát trùng từ tủ đầu giường.
“Ráng chịu một chút.”
“Thật là, vẫn khiến người khác không yên tâm như thế.”
“Hít… nhẹ tay thôi, đau lắm đấy.”
“Anh Chu, anh nói xem chỗ này có để lại sẹo không?”
“Không đâu mà~”
“Em không dán băng cá nhân đâu, xấu lắm.”
Tiếng hai người từ trong phòng vọng ra.
Nghe kiểu gì cũng giống đang ve vãn tán tỉnh nhau.
Tôi bị ghê tởm đến mức buồn nôn.
Vừa định chống tay đứng dậy.
Đầu óc đột nhiên choáng váng dữ dội.
Trước mắt tối sầm.
Cả người tôi đổ thẳng xuống nền nhà.
11
Lúc Chu Thời An từ phòng ngủ bước ra.
Tôi đã tỉnh lại rồi.
Một tay ôm trán, chậm rãi dịch từng bước về phía cửa.
Chuẩn bị đến bệnh viện băng bó vết thương.
Nhìn thấy trên mặt tôi dính đầy máu.
Anh ta lập tức hoảng hốt.
Vội vàng chạy tới kéo tay tôi ra.
“Đường Đường, em sao vậy? Mau để anh xem nào.”
Tôi dùng tay còn lại đẩy anh ta ra.
Giọng nói lạnh nhạt đến cực điểm.
“Cảm ơn, không cần đâu.”
“Anh cứ đi chăm sóc cô hàng xóm tốt bụng của anh đi.”
Tôi xách túi bước ra ngoài.
Chu Thời An còn không kịp thay giày.
Mang nguyên đôi dép lê đuổi theo tôi.
“Đường Đường, để anh đưa em đến bệnh viện.”
Đúng lúc đó.
Từ phía sau vang lên tiếng nức nở của Tống Tuyết.
“Anh Chu, đầu em đau quá…”
Bước chân đang đuổi theo tôi của Chu Thời An lập tức khựng lại.
Anh ta đứng ngây người tại chỗ một lúc.
Rồi hướng theo bóng lưng tôi gọi lớn:
“Đường Đường, em cứ đến bệnh viện trước đi.”
“Một lát nữa anh sẽ tới đón em.”
Dứt lời.
Anh ta lại vội vàng quay trở vào nhà.
________________________________________
12
Khu cấp cứu rất đông người.
Đến lượt tôi.
Đã là một tiếng đồng hồ sau.
Vết thương ở phần đuôi mắt không dài.
Nhưng khá sâu.
Phải khâu ba mũi.
Bác sĩ vừa xử lý vết thương vừa trách:
“Sao cô bất cẩn thế?”
“Chỉ thiếu một chút nữa thôi là tổn thương đến mắt rồi.”
Nghe tin, Dương Hân lập tức chạy tới bệnh viện cùng tôi.
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tức vừa bất lực.
“Cái hôn này còn kết được nữa sao?”
“Tiểu tam đã ngang nhiên vào ở trong nhà rồi đấy.”
Tôi tựa đầu lên vai cô ấy.
Khẽ bật cười.
“Kết hôn á?”
“Tôi bị chập mạch mới làm thế.”
Lúc này Dương Hân mới hài lòng gật đầu.
“Thế mới đúng.”
“Chu Thời An có gì tốt chứ?”
“Anh ta còn kém xa Lục Tử Kiêu.”
“Năm đó nếu không phải Lục Tử Kiêu chủ động buông tay.”
“Thì làm gì có chuyện cậu mù mắt mà đi thích anh ta.”
Đúng vậy.
Nếu năm ấy sau kỳ thi đại học.
Tôi không vì chuyện đăng ký nguyện vọng mà giận dỗi Lục Tử Kiêu.
Thì sao có thể đánh mất anh được chứ?
Nghĩ đến kiếp trước.
Mãi đến những ngày cuối cùng tôi mới biết.
Hóa ra Tống Tuyết chính là mối tình đầu của Chu Thời An.
Bọn họ là thanh mai trúc mã.
Tình sâu nghĩa nặng.
Lén lút sau lưng tôi xây dựng một gia đình khác.
Sống những ngày tháng ngọt ngào mà tôi chẳng hề hay biết.
Đột nhiên tôi nhớ ra điều gì đó.
Liền quay đầu nói với Dương Hân:
“Cậu tìm người điều tra giúp mình.”
“Xem vì sao Tống Tuyết lại đột nhiên quay về tìm Chu Thời An.”
Dương Hân giơ ngón tay chọc nhẹ lên trán tôi.
“Câu này của cậu mới thật sự nói trúng trọng điểm đấy.”
“Tiểu tổ tông của tôi ơi.”
“Cuối cùng cái đầu của cậu cũng hoạt động bình thường trở lại rồi.”
________________________________________
13
Tôi không đợi được Chu Thời An ở bệnh viện như anh ta đã hứa.
Chaporia
Bình Luận (0)