Cuối cùng.
Vẫn là Dương Hân lái xe đưa tôi về nhà.
Lúc mở cửa bước vào.
Cả căn nhà tối đen như mực.
Bật đèn phòng khách lên.
Tôi không nhìn thấy Chu Thời An trên ghế sofa.
Phòng khách cũng không có ai.
Tôi khẽ đẩy cửa phòng ngủ.
Nhờ ánh sáng hắt vào từ khe cửa.
Tôi nhìn thấy Chu Thời An đang nằm thẳng trên chiếc giường lớn.
Tống Tuyết nằm nghiêng bên cạnh anh ta.
Một tay còn ôm lấy cánh tay anh ta.
Một khung cảnh hài hòa và đẹp đẽ biết bao.
Dù tôi đã không còn quan tâm nữa.
Nhưng hình ảnh ấy vẫn khiến người ta chói mắt vô cùng.
Sống mũi tôi hơi cay.
Tôi khẽ thở ra một hơi.
Rồi xoay người trở về phòng dành cho khách.
________________________________________
14
Trên bàn ăn sáng.
Một ly sữa.
Một quả trứng luộc.
Hai lát bánh mì.
Lúc tôi đang ăn.
Chu Thời An từ phòng ngủ bước ra.
Phía sau còn có Tống Tuyết mặc đồ ngủ.
Anh ta nhìn bàn ăn trống không.
Lại đi vào bếp một vòng.
“Đường Đường, bữa sáng của bọn anh đâu?”
“Tôi xin lỗi.”
“Không biết hai người mấy giờ mới dậy nên chỉ làm phần của mình thôi.”
Mặt Chu Thời An hơi đỏ lên.
Anh ta chột dạ giải thích:
“Tiểu Tuyết mới tới nên vẫn chưa quen chỗ.”
“Hôm qua sức khỏe cô ấy lại không tốt.”
“Anh chỉ ở lại ngủ cùng cô ấy thêm một lúc…”
Lời còn chưa nói hết.
Anh ta đã nhìn thấy lớp băng gạc trên mặt tôi.
Lập tức sải bước tới bên cạnh.
“Đường Đường, vết thương của em thế nào rồi?”
“Nghiêm trọng lắm sao?”
Tôi chậm rãi nuốt miếng bánh mì trong miệng xuống.
Đến mí mắt cũng không buồn nhấc lên.
“Chẳng phải anh nhìn thấy rồi sao?”
“Đã qua cả một đêm rồi.”
“Bây giờ mới hỏi tôi bị thương thế nào.”
“Anh thật sự đang quan tâm tôi à?”
“Yên tâm đi.”
“Chưa ch/e/t được đâu.”
Khóe miệng Chu Thời An giật nhẹ.
Anh ta đưa tay muốn chạm vào lớp băng trên đầu tôi.
Tôi lập tức né sang phía sau.
Bàn tay anh ta lơ lửng giữa không trung.
Một lúc sau mới lúng túng thu về.
Sắc mặt nhanh chóng trở nên u ám.
“Đường Đường.”
“Em nhất định phải nói chuyện kiểu châm chọc như vậy sao?”
“Chẳng qua chỉ là anh không đi bệnh viện cùng em thôi.
”
“Có cần phải làm quá đến mức này không?”
“Em hiểu chuyện một chút được không?”
“Tiểu Tuyết mới đến nơi lạ nên nhận giường.”
“Lại từ xa chạy đến nương nhờ anh.”
“Anh ở bên cạnh cô ấy một chút thì có gì sai?”
15
Lúc này, vành mắt Tống Tuyết đỏ lên.
Cô ta giống như vừa chịu phải nỗi oan ức tày trời.
Cẩn thận kéo kéo góc áo Chu Thời An, ra hiệu bảo anh ta đừng nói nữa.
Sau đó tiến lên một bước.
Mang dáng vẻ tủi thân đi tới trước mặt tôi.
“Đều là lỗi của em.”
“Làm chị dâu tức giận rồi.”
“Hay là em đi thôi.”
“Đừng vì em mà hai người cãi nhau, ảnh hưởng đến tình cảm của anh chị.”
Cô ta làm bộ muốn đi ra ngoài.
Vừa mới bước được một bước.
Cả người đã lảo đảo như sắp ngã.
May mà được Chu Thời An kịp thời đỡ lấy, ôm vào lòng.
Anh ta nổi giận đùng đùng nhìn về phía tôi.
“Đường Đường, từ bao giờ em trở nên lạnh lùng vô tình như thế?”
“Tiểu Tuyết vừa mới ly hôn, đã đủ đáng thương rồi.”
“Ngay cả việc cô ấy ở đây vài ngày em cũng không chấp nhận được sao?”
“Tiền đặt cọc mua căn nhà này anh bỏ ra nhiều hơn em.”
“Anh có quyền quyết định ai được ở đây.”
“Nếu phải đi thì người đi cũng phải là em!”
“Bốp!”
Tôi chộp lấy quả trứng trên đĩa.
Ném thẳng vào mặt Chu Thời An.
“Chính anh nói đấy nhé.”
“Chu Thời An.”
“Sau này đừng hối hận!”
Tôi chạy thẳng về phòng ngủ.
Lấy chiếc túi xách trong tủ ra.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Trực tiếp bước ra khỏi nhà.
Ánh mặt trời buổi sớm đang từ từ nhô lên.
Tỏa ra những tia sáng rực rỡ.
Quét sạch cái lạnh âm u đè nén suốt nhiều ngày qua.
Khung cảnh tràn đầy sức sống ấy.
Khiến lòng người cũng trở nên phấn chấn.
Mà trái tim tôi.
Cũng đột nhiên trở nên nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
________________________________________
16
Liên tiếp hai ngày.
Chu Thời An không gọi lấy một cuộc điện thoại.
Cũng chẳng nhắn cho tôi một tin WeChat nào.
Dường như anh ta hoàn toàn không quan tâm tôi đang ở đâu.
Có chỗ để ở hay không.
Tâm trạng tôi rất bình thản.
Bởi tất cả đều nằm trong dự liệu.
Nhưng tôi vẫn tranh thủ quay về nhà một chuyến.
Bởi hôm đó đi quá vội.
Tôi quên mang chiếc váy cưới trong tủ đi theo.
Đó là chiếc váy mà tôi và Dương Hân đã đi qua biết bao cửa hàng áo cưới.
Chaporia
Bình Luận (0)