Thử đi thử lại rất lâu mới quyết định mua.
Tôi muốn mặc nó.
Gả cho người mình yêu.
Không thể để nó lại nơi này được.
Khoảnh khắc chìa khóa cắm vào ổ.
Từ trong phòng khách đã bay ra mùi thức ăn thơm phức.
Đẩy cửa bước vào.
Chu Thời An đang ngồi trước bàn ăn lướt điện thoại.
Nhìn thấy tôi.
Ánh mắt anh ta lập tức sáng lên.
Nhưng rất nhanh lại giả vờ thờ ơ như chẳng có chuyện gì.
“Biết mình sai nên tự quay về rồi à?”
“Thôi bỏ đi, anh cũng không muốn truy cứu nữa.”
“Về là tốt rồi.”
Khóe môi tôi khẽ giật.
Người này đúng là rất biết tìm bậc thang cho chính mình bước xuống.
Nghe thấy tiếng tôi.
Tống Tuyết bưng đĩa sườn xào chua ngọt từ trong bếp đi ra.
Trên người cô ta mặc bộ đồ mặc nhà của tôi.
Quanh eo còn buộc chiếc tạp dề hoạt hình của tôi.
Nhìn thế nào cũng giống nữ chủ nhân của căn nhà này.
“Tạ ơn trời đất, cuối cùng chị dâu cũng về rồi.”
“Nếu không em thật sự thành tội nhân phá hoại tình cảm của hai người mất.”
“Chị dâu, mau ngồi xuống ăn cùng bọn em đi.”
“Nếm thử tay nghề của em xem thế nào?”
“Anh Chu nói đồ em nấu ngon lắm.”
“Chị có muốn thử không?”
Cô ta bày ra bộ dạng nữ chủ nhân.
Gắp một miếng sườn đưa tới bên miệng Chu Thời An.
“Anh Chu, mau nếm thử xem sườn xào chua ngọt của em có còn giống hương vị ngày xưa không?”
Sau một quãng đường chạy tới chạy lui.
Quả thật bụng tôi đã đói.
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
Không khách sáo chút nào, trực tiếp bưng bát cơm lên.
Phải công nhận.
Sườn xào chua ngọt của Tống Tuyết làm thật sự rất ngon.
Nhìn tôi ăn ngon lành.
Chu Thời An khẽ nhíu mày.
“Đường Đường.”
“Em hai ngày không về nhà.”
“Vẫn còn giận chuyện hôm đó anh không đưa em đến bệnh viện sao?”
“Tiểu Tuyết từ nhỏ đã được nuông chiều.”
“Bên cạnh không thể thiếu người chăm sóc.”
“Không giống em, từ lâu đã quen tự lập rồi.”
“Huống hồ Tiểu Tuyết tới nhà chúng ta là khách.”
“Em đối xử với người ta như thế.”
“Vậy mà còn không biết ngượng ăn đồ người ta nấu à?”
Những lời đó khiến tôi buồn nôn đến cực điểm.
Món ăn ngon trước mặt bỗng chẳng còn mùi vị gì nữa.
Tôi lấy khăn giấy lau vết dầu bên khóe miệng.
Cầm túi lên rồi đi thẳng ra ngoài.
“Anh cứ tiếp tục ở bên cô ta đi.
”
“Tôi không có ý kiến.”
“Cả căn nhà này cũng để lại cho hai người luôn.”
Khóe mắt tôi vô tình lướt qua gương mặt đắc ý của Tống Tuyết.
Hừ.
Cứ đắc ý đi.
Không bao lâu nữa…
Người nên khóc chính là cô ta.
17
Sáng sớm vừa đến trường, tôi đã đi thẳng tới phòng hiệu trưởng.
“Hiệu trưởng Dương, em muốn điều chuyển công tác tới Tây Bắc.”
Một câu nói thẳng thừng của tôi khiến cặp kính trên sống mũi bà cụ suýt trượt xuống.
“Không phải chứ… Đường Đường.”
“Tuần sau con đã kết hôn rồi mà.”
“Người yêu của con… cậu ấy đồng ý để con đi sao?”
Tôi khẽ cười.
“Cuộc hôn nhân này, em không muốn kết nữa.”
Tôi kể lại chuyện Chu Thời An đưa mối tình đầu về nhà.
Không ngờ bà cụ chẳng những không tức giận.
Mà trên mặt còn hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Không kết là tốt.”
“Không kết là tốt.”
“Đường Đường nhà chúng ta xứng đáng với người tốt hơn.”
Mẹ tôi lúc còn sống là người bạn thân nhất của hiệu trưởng Dương.
Đáng tiếc.
Năm đó hai người cùng tới vùng núi dạy học.
Lại gặp phải trận lũ bùn đá.
Mẹ tôi vì cứu học sinh.
Đã để hiệu trưởng Dương dẫn học sinh chạy trước.
Còn mình ở lại đoạn hậu.
Cuối cùng bị dòng bùn đất vô tình chôn vùi.
Kể từ đó.
Bà cụ xem tôi như con gái ruột.
Thường xuyên đưa tôi về nhà.
Còn bắt người con trai duy nhất của bà là Lục Tử Kiêu mỗi ngày đưa đón tôi đi học.
Lục Tử Kiêu cứ thế bước vào cuộc đời tôi.
Trong những tháng năm đồng hành hết ngày này qua ngày khác…
Cũng từng chút một bước vào trái tim tôi.
Lục Tử Kiêu có lý tưởng rất lớn.
Sau kỳ thi đại học.
Bất chấp sự phản đối của tôi.
Anh đăng ký vào trường ở vùng Tây Bắc.
Còn tôi.
Chỉ muốn yên ổn ở lại thành phố.
Làm một giáo viên bình thường.
Sống cuộc sống bình dị của một người bình thường.
Chúng tôi không ai thay đổi được ai.
Cuối cùng chỉ có thể chia tay.
Về sau.
Anh thực hiện được nguyện vọng của mình.
Ở lại căn cứ Tây Bắc.
Còn tôi.
Vào một trường trung học bình thường trong thành phố.
Trở thành một giáo viên bình thường.
Sau này.
Hiệu trưởng Dương được điều tới trường chúng tôi.
Nhìn thấy Chu Thời An thường xuyên tới đón tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)