20px

Bà cụ ngẩng đầu thở dài.

“Đáng tiếc thật…”

“Thôi vậy.”

“Đường Đường à.”

“Nếu đời này con không làm được con dâu của ta.”

“Thì cứ làm con gái của ta cả đời đi.”

Kiếp trước.

Sau khi tôi kết hôn với Chu Thời An.

Từ đó hoàn toàn cắt đứt mọi liên hệ với Lục Tử Kiêu.

Không ngờ.

Đời này.

Cuối cùng tôi cũng có cơ hội ở bên người mình yêu.

________________________________________

18

Tôi từ từ bàn giao từng phần công việc trong tay.

Ngày lên đường càng lúc càng gần.

Hai hôm nay.

Lục Tử Kiêu liên tục nhắn tin cho tôi.

“Đường Đường, anh tìm được ký túc xá cho em rồi.”

“Cách căn cứ của bọn anh không xa.”

“Em xem thử đi, bố trí như thế này có hài lòng không?”

“Mẹ anh nói rồi.”

“Nhất định phải khiến em hài lòng.”

“Nếu không bà ấy sẽ không nhận anh làm con trai nữa.”

“Đường Đường, anh mong ngày gặp lại quá.”

“Mong ngày ấy mau tới một chút.”

“Người trong ký túc xá bảo hai hôm nay anh cười tỉnh cả trong mơ.”

“Đường Đường, lần nào nằm mơ anh cũng thấy em.”

“Đường Đường…”

“Đường Đường…”

Người này ngày nào cũng nói không ngừng nghỉ.

Trước đây sao tôi không phát hiện anh ấy nói nhiều đến vậy nhỉ?

Hai hôm nay tôi không về nhà.

Mà ở nhờ nhà Dương Hân.

Chu Thời An cũng chưa từng liên lạc với tôi.

________________________________________

19

Ba ngày trước hôn lễ.

Lẽ ra hôm đó là ngày tôi và Chu Thời An đi đăng ký kết hôn.

Buổi sáng.

Anh ta gọi điện tới.

“Đường Đường, em đến Cục Dân chính chưa?”

“Xin lỗi nhé, hôm nay anh có việc nên không đi được.”

Trong điện thoại.

Giọng anh ta vẫn bình thản như mọi khi.

Nhạt nhẽo như một cốc nước lọc.

“Ồ, vậy anh cứ bận việc trước đi.”

“Vừa hay bên em cũng có chút việc cần xử lý.”

Có lẽ anh ta nhận ra sự xa cách trong giọng nói của tôi.

Hiếm hoi lắm mới hỏi thêm một câu.

“Đường Đường, em có chuyện gì sao?”

Tôi nhìn tờ quyết định điều động trước mặt.

Ngày kia.

Tôi sẽ lên đường.

“Cũng không phải chuyện lớn gì.”

“Chỉ là có chút việc bận thôi.”

Rõ ràng anh ta đã thở phào nhẹ nhõm.

“Vậy à.”

“Công việc của Đường Đường nhà chúng ta quan trọng hơn.”

“Em cứ làm việc trước đi.

“Nhớ chú ý sức khỏe đấy.”

“À đúng rồi.”

“Dạo này em bận gì mà xoay như chong chóng thế?”

“Sao đến thời gian về nhà cũng không có nữa?”

Anh ta giống như đang tự nói một mình.

Dường như đã quên mất chính anh ta là người đuổi tôi ra khỏi nhà.

“Không sao đâu.”

“Không về nhà cũng chẳng sao.”

“Dù sao công việc vẫn là quan trọng nhất.”

“Chúng ta còn trẻ mà.”

“Lấy sự nghiệp làm trọng nhé.”

Tôi biết.

Những ngày này tan làm xong anh ta đều đi cùng Tống Tuyết.

Dẫn cô ta đi dạo trung tâm thương mại, mua đủ thứ đồ.

Có lần mua dây chuyền trong tiệm trang sức.

Còn bị Dương Hân vô tình bắt gặp.

Trong tấm ảnh Dương Hân gửi cho tôi.

Chu Thời An đang dịu dàng đeo một sợi dây chuyền hồng ngọc lên chiếc cổ thon dài của Tống Tuyết.

Tống Tuyết hơi nhón chân.

Khẽ đặt một nụ hôn lên má anh ta.

Hai người nắm tay nhau.

Trên tay còn đeo cặp nhẫn giống hệt nhau.

Trong mắt người ngoài.

Họ trai tài gái sắc.

Là một đôi tình nhân vô cùng xứng đôi.

Chỉ tiếc.

Hai người họ vẫn chưa biết.

Tôi đã điều tra rõ toàn bộ lai lịch của Tống Tuyết.

Cứ chờ đi.

Trước khi rời khỏi đây.

Tôi sẽ vung thanh kiếm về phía họ.

Thật mong chờ quá.

Màn kịch hay…

Sắp bắt đầu rồi.

20

Canh đúng thời gian.

Tôi quay về nhà lấy thêm ít quần áo thay đổi.

Quả nhiên được xem một màn kịch hay.

Trong phòng khách.

Đang đứng một đôi nam nữ trung niên.

Người đàn ông mặt mày dữ tợn, đầy vẻ tức giận.

Người phụ nữ mắt trợn trừng, thân hình béo mập, vừa nhảy dựng lên vừa chửi bới om sòm.

“Con tiện nhân kia, tưởng chạy tới đây thì chúng tao không tìm được mày à?”

“Cứ tưởng bỏ con trai tao là xong chuyện, chạy tới đây bám lấy người giàu sao?”

“Nằm mơ đi!”

“Mày sống là người nhà họ Trần, ch/e/t cũng là ma nhà họ Trần.”

“Đời này đừng hòng rời khỏi nhà tao!”

“Gọi thằng đàn ông không biết xấu hổ kia ra đây.”

“Để tao xem có đánh gãy ba cái chân của nó không!”

Tống Tuyết tóc tai rối bù ngồi dưới đất.

Trên mặt in rõ mấy dấu tay đỏ chót.

Nhìn thấy tôi bước vào.

Cô ta lập tức cười đầy chế giễu.

Chỉ trong nháy mắt đã hiểu ra mọi chuyện.

Cô ta tức đến phát điên, lao về phía tôi gào lên:

“Là cô làm đúng không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...