“Lâm Tiểu Đường, đồ tiện nhân!”
“Năm đó cô cướp mất anh Chu của tôi.”
“Bây giờ lại còn muốn phá hoại bọn tôi nữa sao?”
Tôi từ trên cao nhìn xuống cô ta.
Bình thản mở miệng:
“Là tôi làm thì sao?”
“Tống Tuyết, nếu cô yêu anh ta đến vậy, năm đó tại sao lại buông tay?”
“Chẳng phải vì nhìn trúng tiền nhà họ Trần sao?”
“Bây giờ người ta phá sản rồi.”
“Thấy thanh mai trúc mã có tiền đồ nên lại muốn quay đầu ăn cỏ cũ?”
“Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế.”
“Đây là thứ cô đáng phải nhận.”
Đúng vậy.
Chính tôi nhờ người tìm được nhà chồng cũ của cô ta.
Cũng chính tôi nói cho họ biết tung tích hiện tại của Tống Tuyết.
Chồng cô ta vì trốn thuế mà bị bắt ngồi tù.
Sau khi công ty phá sản.
Bố mẹ chồng dẫn cả gia đình về quê tránh nợ.
Cô ta không chịu nổi cuộc sống khổ cực ở nông thôn.
Sau khi liên lạc lại với Chu Thời An.
Liền lén chạy tới nhà tôi.
Đến thủ tục ly hôn còn chưa làm xong.
Nhớ lại những oán hận của kiếp trước.
Tôi sao có thể để cô ta được như ý nguyện?
Được sống lại một lần nữa.
Tôi nhất định phải khiến bọn họ trả giá thật đắt!
________________________________________
21
Cuối cùng.
Tống Tuyết vẫn bị bố mẹ chồng cưỡng ép đưa về quê.
Cô ta không chịu đi.
Vừa đá vừa chửi bà mẹ chồng.
Bà ta lập tức tát thêm một cái.
“Con hồ ly tinh này!”
“Thấy ai có tiền là lại ngứa ngáy phải không?”
“Phản rồi!”
Tống Tuyết túm lấy cánh tay bà ta rồi cắn mạnh.
Đến lúc bị người khác kéo ra.
Cô ta vẫn nghiến răng nghiến lợi chửi rủa:
“Lũ già không ch/e/t!”
“Đợi chồng tôi trở về, tôi sẽ bảo anh ấy đánh ch/e/t các người!”
Một câu nói ấy.
Lại nhắc nhở hai người kia.
Phải công nhận.
Dù sao bố mẹ chồng của Tống Tuyết cũng từng trải qua thời kỳ công ty gia đình huy hoàng.
Đã từng gặp sóng gió.
Cũng từng thấy đủ loại người.
Lăn lộn nhiều năm trên thương trường.
Họ hiểu rõ nhất phải làm thế nào mới có thể hủy hoại một người nhanh nhất.
Trước khi trở về quê.
Hai người trực tiếp tìm tới công ty của Chu Thời An.
In toàn bộ những bức ảnh Chu Thời An và Tống Tuyết lén lút qua lại mà tôi cung cấp.
Sáng sớm.
Đứng trước cổng công ty đông người nhất.
Phát cho mỗi nhân viên đi làm một tờ.
Sau đó còn tìm tới ban lãnh đạo công ty.
Liệt kê từng chuyện Chu Thời An dụ dỗ con dâu nhà người khác.
Ngoại tình.
Có quan hệ bất chính.
Thậm chí còn có dấu hiệu sống chung như vợ chồng.
Trong doanh nghiệp nhà nước.
Điều lãnh đạo coi trọng nhất chính là đời sống hôn nhân và phẩm chất đạo đức của cán bộ.
Thử nghĩ mà xem.
Một người có đạo đức bại hoại như vậy.
Làm sao khiến cấp dưới tâm phục khẩu phục được?
Chu Thời An bị cách chức hoàn toàn.
Bị điều tới một chi nhánh vùng xa xôi hẻo lánh.
Lúc quyết định xử phạt chính thức được ban hành.
Tôi đã rời đi từ lâu.
________________________________________
22
Lúc nhận được điện thoại của Chu Thời An.
Tôi vừa bước xuống tàu ở vùng Tây Bắc xa xôi.
Vừa đi ra khỏi cửa ga.
Một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ đã bước tới.
Anh ôm chặt lấy tôi.
Vùi đầu vào hõm cổ tôi.
Không ngừng gọi:
“Đường Đường…”
“Đường Đường…”
Tôi bật cười, đưa tay đẩy anh ra.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trong túi vang lên.
Trong loa truyền tới giọng nói đầy tủi thân của Chu Thời An.
“Đường Đường, em đi đâu rồi?”
“Sao trong nhà không tìm thấy em?”
“Anh tới trường em rồi.”
“Đồng nghiệp của em cũng không biết em đi đâu.”
Tôi đi quá vội.
Không kịp nói lời tạm biệt với từng người.
Trước khi đi còn đặc biệt dặn hiệu trưởng Dương giữ bí mật tung tích của mình.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng.
Người bên cạnh đã giật lấy điện thoại.
Đối diện ống nghe nói thẳng:
“Đường Đường tới chỗ tôi rồi.”
“Sau này cô ấy sẽ không còn bất cứ quan hệ nào với anh nữa.”
Người bên kia lập tức phát điên.
Giọng nói lớn đến chói tai.
“Anh là ai?”
“Đường Đường đâu? Mau đưa điện thoại cho cô ấy!”
“Đường Đường!”
“Chúng ta sắp kết hôn rồi!”
“Em lại chơi trò mất tích với anh sao?”
“Còn tìm đàn ông khác?”
“Em định đội nón xanh lên đầu anh à?”
Tôi và Lục Tử Kiêu nhìn nhau.
Cùng bật cười.
Sau đó.
Tôi cúp máy.
Thuận tay kéo số điện thoại ấy vào danh sách đen.
23
Lãnh đạo của Lục Tử Kiêu đã giúp tôi tìm một công việc.
Tôi được nhận vào dạy học tại trường dành cho con em trong căn cứ.
Còn tôi chuyển đến khu nhà dành cho gia đình cán bộ của đơn vị anh.
Chaporia
Bình Luận (0)