20px

Ngày nào tan làm.

Lục Tử Kiêu cũng trở về đúng giờ.

Đi chợ.

Nấu cơm.

Nghĩ đủ mọi cách để khiến tôi vui vẻ.

Có lúc đi ngang đường.

Anh tiện tay hái vài bông hoa dại.

Mang về cắm trong chiếc bình ở phòng khách.

Có lúc lại dẫn tôi đi ngắm hoàng hôn.

Để tôi tận mắt cảm nhận vẻ đẹp của:

“Sa mạc khói lẻ thẳng tắp, sông dài mặt trời lặn tròn.”

Có lần.

Anh còn mang về một chiếc khăn quàng cổ.

Tự tay đeo cho tôi.

“Đồng nghiệp nữ trong đơn vị đi công tác mang về đấy.”

“Người nào có vợ đều được phát một chiếc.”

À đúng rồi.

Tôi và Lục Tử Kiêu kết hôn rồi.

Ngày tổ chức hôn lễ.

Lãnh đạo và đồng nghiệp của anh đều tới.

“Anh Lục, chị dâu xinh quá!”

“Chị dâu đúng là đào được vàng rồi.”

“Anh Lục của bọn em là kim cương độc thân của cả căn cứ đấy.”

Một đám thanh niên bắt đầu cười đùa ầm ĩ.

“Đúng thế!”

“Kỹ thuật của anh Lục là giỏi nhất.”

“Làm việc chắc chắn cũng không tệ đâu.”

“Đương nhiên rồi!”

“Anh Lục là ai chứ?”

“Nhịn bao nhiêu năm mới được giải phóng.”

“Không phải ít nhất cũng tám lần mới chịu dừng sao?”

Lục Tử Kiêu vẫn nghiêm túc đáp lại:

“Kỹ thuật này là bí kíp gia truyền.”

“Không truyền ra ngoài đâu.”

Đúng là xấu hổ ch/e/t đi được.

________________________________________

24

Mỗi ngày ở bên Lục Tử Kiêu.

Cuộc sống đều trở nên sinh động.

Đầy ắp niềm vui và ý nghĩa.

Anh vẫn giống như thời niên thiếu.

Đi đường luôn nắm tay tôi.

Trời lạnh thì kéo tay tôi nhét vào túi áo của anh.

Gió cát Tây Bắc rất lớn.

Mỗi lần ra ngoài.

Anh đều cẩn thận quấn khăn chắn gió cho tôi.

Buổi tối trước khi đi ngủ.

Anh còn bôi vaseline vào mũi tôi.

Nói rằng cơ thể tôi quá gầy.

Sợ gió Tây Bắc thổi một cái là bay mất.

Ngày nào cũng tìm cách cho tôi ăn thêm.

Khiến cân nặng của tôi tăng vọt hơn mười cân.

Tôi từng nghĩ.

Những ngày tháng như thế sẽ bình yên và hạnh phúc mãi mãi.

Cho đến khi tôi hoàn toàn quên đi Chu Thời An.

Không ngờ có một ngày.

Anh ta lại tìm tới tận cửa.

________________________________________

25

Vừa bước ra khỏi cổng trường.

Một người đàn ông gầy gò đã chặn đường tôi.

Tôi nhìn rất lâu.

Mới nhận ra người đó là Chu Thời An.

Người thanh niên tài hoa, phong độ ngời ngời của thời đại học năm nào.

Người từng mang nụ cười sáng như ánh trăng.

Khí chất nổi bật hơn người.

Người từng là nhân tài trẻ tuổi trong chốn công sở.

Mưu lược hơn người.

Tinh anh xuất chúng.

Tựa như lan ngọc giữa đám đông.

Giờ đây.

Hai mắt hõm sâu.

Sắc mặt vàng vọt.

Thân hình gầy gò tiều tụy.

Anh ta nắm chặt lấy tay tôi.

Trong mắt lóe lên thứ ánh sáng gần như cố chấp đến điên dại.

“Đường Đường…”

“Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi.”

“Đi theo anh về được không?”

“Hôn lễ của chúng ta còn chưa tổ chức mà.”

Tôi chán ghét hất tay anh ta ra.

Lùi về sau hai bước.

“Chu Thời An.”

“Chúng ta không thể quay lại nữa.”

“Ngay từ khoảnh khắc anh đưa Tống Tuyết về nhà.”

“Thì tôi và anh đã không thể quay lại được nữa rồi.”

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên phần bụng đã hơi nhô lên.

“Hiện tại tôi đã kết hôn.”

“Không thể quay về quá khứ cùng anh được nữa.”

“Hơn nữa…”

“Rời xa anh.”

“Tôi sống rất hạnh phúc.”

Nói xong.

Tôi mặc kệ sự ngăn cản của anh ta.

Xoay người bước về phía chiếc Lincoln màu đen đang đỗ bên đường.

Lục Tử Kiêu tưởng rằng phụ huynh học sinh tới gây chuyện với tôi.

Vừa định xuống xe.

Đã bị tôi ngăn lại.

Sau khi xe rời đi.

Anh hỏi:

“Người đó là ai?”

Tôi bật cười.

“Một con ch/ó điên thôi.”

Anh cũng cười theo.

Một lúc sau lại nói:

“Ngày mai anh phải tới đón em sớm hơn mới được.”

“Dù sao bị ch/ó điên cắn cũng không phải chuyện tốt.”

Tôi vốn nghĩ.

Sau khi nhìn thấy thái độ dứt khoát của tôi.

Chu Thời An sẽ biết khó mà lui.

Không ngờ.

Tên điên đó…

Lại thật sự ra tay với tôi.

26

Việc trông coi lớp tự học buổi tối của khối Mười Hai được các giáo viên thay phiên nhau phụ trách.

Hôm đó đến lượt tôi trực.

Sau khi tan học.

Tôi vừa bước ra khỏi cổng trường.

Từ bóng cây ven đường đột nhiên lao ra một người.

Chu Thời An cầm trong tay một thanh sắt không biết nhặt từ công trường nào.

Vừa chạy vừa gào lớn:

“Lâm Tiểu Đường!”

“Đi ch/e/t đi!”

Sự xuất hiện bất ngờ của anh ta khiến tôi sững sờ.

Đầu óc trống rỗng.

Đến cả phản ứng né tránh cũng quên mất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...