Trong giọng nói còn mang theo chút bất lực.
“Chế độ AA là do hai đứa tự đặt ra mà.”
Tôi hít sâu một hơi.
Cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.
“Mom à, con hiểu.”
Tôi miễn cưỡng nở nụ cười.
Kiên định nói:
“Khoản tiền này con tự trả.”
Trong khoảnh khắc ấy.
Trong lòng tôi đã hoàn toàn đưa ra quyết định.
Tối hôm đó.
Tôi sao lưu đoạn ghi âm cuộc gọi này thành ba bản.
Lưu xong tất cả.
Tôi khẽ thở dài.
Rồi chậm rãi gục xuống bàn trong phòng sách.
Lúc ấy, bụng tôi đã nhô cao rõ rệt.
Đè nặng đến mức thắt lưng đau nhức không thôi.
Tôi cau mày.
Đưa tay xoa nhẹ phần eo đau mỏi.
Sau đó chậm rãi mở chiếc bìa hồ sơ trong suốt ra.
Tôi nghiêm túc sắp xếp lại toàn bộ số trang bên trong.
Trang thứ nhất.
Là thỏa thuận AA trước hôn nhân.
Tờ giấy đã hơi ngả màu.
Nhưng từng dòng chữ trên đó vẫn rõ ràng như ngày đầu.
Trang thứ hai.
Là toàn bộ lịch sử chuyển khoản mỗi tháng.
Từng hàng con số ngay ngắn.
Ghi lại tất cả những gì đã xảy ra trong sáu năm qua.
Trang thứ ba.
Là hóa đơn phí quản lý.
Hóa đơn điện nước.
Cùng các phiếu thanh toán siêu thị.
Những khoản chi tiêu vụn vặt ấy.
Từng chút từng chút một.
Góp thành toàn bộ cuộc sống hôn nhân của tôi.
Tôi khẽ nhíu mày.
Ngón tay lướt qua từng tờ hóa đơn.
Trong lòng dâng lên cảm giác chua xót khó tả.
Trang thứ tư.
Là đồng hồ.
Quà tặng.
Cùng toàn bộ số tiền mừng mà chỉ một mình tôi bỏ ra.
Mỗi món đồ đều lặng lẽ nằm ở đó.
Như đang kể lại từng đoạn ký ức vừa ấm áp vừa bất lực.
Tôi cầm tấm hóa đơn chiếc đồng hồ lên.
Đầu ngón tay khẽ vuốt qua mặt giấy.
Ký ức năm ấy lại hiện lên rõ mồn một.
Trang thứ năm.
Là báo cáo chẩn đoán mang thai.
Tôi siết chặt tờ báo cáo.
Bàn tay hơi run lên.
Nhìn dòng chữ “song thai” trên đó.
Trong lòng vừa thấp thỏm vừa mong đợi.
Trang thứ sáu.
Là đoạn ghi âm trong xe.
Tôi đeo tai nghe vào.
Chậm rãi nhắm mắt lại.
Giọng nói của Cao Cảnh Minh năm đó lại vang lên bên tai.
“Vậy vẫn AA như cũ đi.”
“Không ai được chiếm lợi của ai.”
Từng chữ từng chữ.
Rõ ràng đến lạnh người.
Trang thứ bảy.
Là đoạn ghi âm mà mẹ chồng để lại hôm nay.
Giọng nói quen thuộc của Tiền Tú Phương chậm rãi vang lên.
“Chế độ AA là do hai đứa tự đặt ra mà.”
Âm thanh ấy quanh quẩn bên tai tôi.
Hết lần này đến lần khác.
Tôi khẽ nhắm mắt lại.
Lặng lẽ cảm nhận chút ấm áp ẩn trong từng câu nói của mẹ.
Phía sau những bản ghi âm ấy.
Còn có một xấp ảnh chụp màn hình.
Ghi lại toàn bộ các khoản chi tiêu mà Cao Cảnh Minh quẹt thẻ tín dụng của tôi suốt sáu năm qua nhưng chưa từng hoàn trả.
Tôi bất giác cau mày.
Ánh mắt dần trở nên nặng nề.
Tôi nghiêm túc đếm từng tấm ảnh.
Mỗi lần đếm thêm một tờ.
Sự thất vọng trong lòng lại tăng thêm một phần.
Chỉ riêng khoản này.
Số tiền đã lên tới một trăm bảy mươi tám nghìn tệ.
Trái tim tôi chợt trĩu xuống.
Gương mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Không phải vì số tiền quá lớn.
Mà là vì…
Suốt sáu năm.
Anh ta chưa từng chủ động nhắc tới chuyện trả lại.
Tôi bỗng cảm thấy bản thân giống như một kẻ ngốc.
Bị lừa dối suốt từng ấy năm mà không hề hay biết.
Tôi ngẩng đầu.
Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.
Kim giờ đã chỉ đúng một giờ sáng.
Bốn phía yên tĩnh đến mức như thời gian đã ngừng trôi.
Chỉ còn tiếng kim đồng hồ vang lên đều đặn.
Tích tắc.
Tích tắc.
Tôi hít sâu một hơi.
Mở WeChat.
Chậm rãi gõ một dòng tin nhắn:
“Thời cơ sắp đến rồi.”
Chỉ ba giây sau.
Điện thoại sáng lên.
Phạm Tri Thu trả lời:
“Tôi chờ cô.”
Ngày hôm sau.
Tôi cố ý ăn mặc chỉnh tề hơn thường ngày.
Sau đó tới công ty của bố.
Bố tôi tên Chu Văn Sơn.
Ông kinh doanh vật liệu xây dựng đã hơn hai mươi năm.
Quy mô công ty không quá lớn.
Nhưng hoạt động ổn định.
Bao năm qua vẫn phát triển đều đặn.
Năm Cao Cảnh Minh tốt nghiệp đại học.
Đúng lúc công ty của bố đang thiếu một phó giám đốc phòng kinh doanh.
Anh ta tốt nghiệp trường danh tiếng.
Ngoại hình sáng sủa.
Khí chất lịch lãm.
Nhìn bề ngoài đúng là một nhân tài trẻ tuổi.
Nể mặt tôi.
Bố đã nhận anh ta vào công ty.
Chớp mắt sáu năm trôi qua.
Anh ta vẫn giữ vị trí phó giám đốc phòng kinh doanh.
Lĩnh lương đều đặn.
Thành tích công việc chỉ ở mức bình thường.
Hôm đó.
Tôi đi thẳng vào văn phòng của bố.
Thuận tay đóng cửa lại.
Bố đang cúi đầu ký tài liệu.
Nghe thấy động tĩnh.
Ông ngẩng đầu nhìn tôi đầy khó hiểu.
“Sao thế?”
“Hôm nay lại tới đây?”
Tôi hít sâu một hơi.
Nghiêm túc nói:
“Bố, con muốn hỏi bố một chuyện.”
Ông hơi ngẩn người.
“Chuyện gì?”
“Con cứ nói đi.”
Tôi nhìn thẳng vào ông.
“Suốt sáu năm qua, Cảnh Minh nhận được tổng cộng bao nhiêu tiền hoa hồng dự án ở công ty?”
Nghe xong.
Mày bố lập tức nhíu lại.
Ông không vui hỏi:
“Con hỏi chuyện này làm gì?”
“Đột nhiên nhắc tới chuyện đó, con đang nghĩ gì vậy?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ đẩy chiếc bìa hồ sơ trong suốt tới trước mặt ông.
Bố nhìn chiếc bìa hồ sơ.
Sau đó chậm rãi mở ra.
Trang đầu tiên.
Là bản thỏa thuận AA trước hôn nhân.
Khi nhìn thấy nó.
Động tác của ông khựng lại đúng ba giây.
Chaporia
Bình Luận (0)