20px

Trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Ông tiếp tục lật sang trang thứ hai.

Rồi trang thứ ba.

Trang thứ tư…

Ông ngồi sau bàn làm việc.

Từng trang từng trang một.

Lật xem rất chậm.

Ánh mắt khóa chặt vào những tài liệu bên trong.

Không bỏ sót bất kỳ dòng nào.

Khi lật tới trang thứ mười hai.

Ông mới nhẹ nhàng khép tập hồ sơ lại.

Động tác rất khẽ.

Nhưng sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi.

Ông không nhìn tôi.

Ánh mắt vẫn dừng trên mặt bàn.

Ánh nhìn sâu thẳm đến mức khó đoán được đang nghĩ gì.

Một lúc sau.

Ông đưa tay nhấn nút điện thoại nội bộ.

Động tác dứt khoát và gọn gàng.

“Bảo phòng tài chính xuất toàn bộ bảng kê tiền hoa hồng của Cao Cảnh Minh trong sáu năm qua.”

“Tôi cần bản gốc.”

“Hôm nay mang tới cho tôi.”

Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm.

Không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ hay phản bác.

Sống mũi tôi chợt cay cay.

Tôi lập tức đứng dậy.

“Cảm ơn bố.”

Lúc này, bố mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Ánh mắt nặng nề.

Như đang đè nén rất nhiều cảm xúc.

Ông nhìn tôi.

“Cẩm Thư.”

“Dạ?”

Tôi khẽ đáp.

Chờ ông nói tiếp.

“Chuyện này mẹ con biết chưa?”

Trong giọng nói của ông mang theo sự quan tâm hiếm thấy.

Tôi khẽ mỉm cười.

“Mẹ hiểu rõ hơn bất kỳ ai.”

________________________________________

04

Thai đã được tám tháng rưỡi.

Chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày dự sinh.

Tôi hoàn tất thủ tục nghỉ sinh ở công ty.

Trong lòng vừa mong chờ.

Lại vừa căng thẳng.

Sáng hôm ấy.

Ánh nắng xuyên qua lớp kính lớn của ngân hàng.

Dịu dàng phủ xuống sảnh giao dịch.

Người qua kẻ lại tấp nập.

Tôi mang theo tâm trạng thấp thỏm bước vào.

Hôm nay.

Tôi phải làm một việc vô cùng quan trọng.

Tôi đi thẳng tới quầy giao dịch.

Nhìn nhân viên ngân hàng.

“Phiền cô in giúp tôi toàn bộ sao kê của tài khoản liên danh đứng tên tôi và Cao Cảnh Minh.”

Nhân viên giao dịch mỉm cười.

“Vâng, chị vui lòng chờ một chút.”

Đó là tài khoản gia đình mà chúng tôi mở từ năm kết hôn.

Bình thường.

Mỗi người đều chuyển một phần lương vào đó.

Dùng để chi trả các khoản chi tiêu lớn của gia đình.

Tôi đứng bên cạnh quầy.

Hai tay vô thức đan vào nhau.

Mắt không rời khỏi màn hình máy tính của nhân viên.

Trong lòng vừa hồi hộp vừa chờ đợi.

Máy in bắt đầu hoạt động.

Tiếng máy chạy vang lên liên tục.

Hơn hai mươi phút sau.

Một xấp sao kê dày cộp cuối cùng cũng được in xong.

Tôi cẩn thận ôm nó vào lòng.

Như đang ôm một món đồ vô cùng quý giá.

Về tới nhà.

Tôi đi thẳng vào phòng sách.

Ngồi xuống trước bàn làm việc.

Hít sâu một hơi.

Rồi bắt đầu đối chiếu từng trang một.

Tôi ngồi trước máy tính.

Ánh mắt tập trung vào những con số trên màn hình.

Trước tiên là tiền lương của tôi.

Sáu năm.

Bảy mươi hai tháng.

Mỗi tháng một vạn hai nghìn tệ.

Tổng cộng.

Tám trăm sáu mươi bốn nghìn tệ.

Tôi gật đầu.

Sau đó bắt đầu xem tới phần của Cao Cảnh Minh.

Lương tháng của anh ta là bốn nghìn tệ.

Sáu năm cộng lại.

Hai trăm tám mươi tám nghìn tệ.

Nhìn hai con số đó.

Tôi thấy cũng khá bình thường.

Nhưng ngay khi mở mục chi tiêu.

Mày tôi lập tức nhíu chặt lại.

Bên trong gần như toàn bộ đều là các khoản tiêu dùng của Cao Cảnh Minh.

Tiền nạp game.

Tiền mua thiết bị điện tử.

Tiền bảo dưỡng xe.

Tiền thuốc lá.

Tiền rượu bia.

Tiền ăn uống cùng bạn bè.

Thậm chí còn có cả học phí cho con của chị gái anh ta.

Chi phí gói khám sức khỏe của mẹ anh ta.

Tất cả đều nằm trong tài khoản chung.

Tôi ngồi trước bàn.

Nghiêm túc rà soát từng khoản một.

Loại bỏ toàn bộ những khoản không thuộc phạm vi “chi tiêu chung của gia đình”.

Cuối cùng.

Con số hiện ra trước mắt khiến tôi sững người.

Bốn trăm mười nghìn tệ.

Bốn mươi mốt vạn.

Tôi chậm rãi cầm bút lên.

Viết con số đó vào trang đầu tiên của tập hồ sơ.

Nét bút nặng trĩu.

Sau đó.

Tôi lại lấy ra bản thống kê tiền hoa hồng mà bố bảo phòng tài chính chuẩn bị.

Hít sâu một hơi.

Rồi nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trước mặt.

Suốt sáu năm.

Tiền hoa hồng từ các dự án đứng tên Cao Cảnh Minh cộng lại lên tới hai trăm sáu mươi bảy nghìn tệ.

Nhưng điều thực sự khiến tôi chấn động là…

Trong số hai trăm sáu mươi bảy nghìn tệ ấy.

Không có lấy một khoản nào được chuyển vào tài khoản cá nhân của anh ta.

Tôi cau chặt mày.

Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Lập tức lấy điện thoại ra.

Mở những ảnh chụp hóa đơn WeChat của anh ta trong hai năm gần đây.

Từng giao dịch một.

Từng khoản chuyển khoản một.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Cuối cùng phát hiện.

Toàn bộ số tiền hoa hồng đó.

Đều được chuyển cho cùng một người.

Tôi nhìn dòng ghi chú người nhận.

Ba chữ hiện lên rõ ràng:

Đỗ Uyển Như.

Ánh mắt tôi dừng lại trên cái tên ấy thật lâu.

Không nhúc nhích.

Không rời đi.

Gương mặt vẫn bình tĩnh.

Nhưng trong lòng lại như vừa bị ai đó dội xuống một chậu nước lạnh.

Lạnh đến tận xương.

Tôi khẽ lẩm bẩm:

“Đỗ Uyển Như là ai?”

Sau đó.

Tôi mất tròn một tuần mới điều tra ra được.

Hóa ra.

Cô ta là bạn gái thời đại học của Cao Cảnh Minh.

Hai người chia tay vào năm tốt nghiệp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...