Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Cao Cảnh Minh rõ ràng đang cố tiêu hóa thông tin vừa nghe được.
Một lúc sau.
Anh ta mới cất tiếng:
“Chú Chu, cháu…”
Nhưng lập tức bị cắt ngang.
“Cao Cảnh Minh.”
Giọng bố tôi lạnh đến đáng sợ.
“Trước đây tôi vẫn gọi cậu là Cảnh Minh.”
“Từ hôm nay trở đi.”
“Tôi gọi cậu là Cao quản lý.”
Ông dừng lại một chút.
“Cao quản lý.”
“Tôi nhắc lại lần cuối.”
“Chín giờ sáng mai.”
Nói xong.
Ông trực tiếp cúp máy.
Sáng hôm sau.
Đúng chín giờ.
Cao Cảnh Minh xuất hiện tại phòng tài chính công ty.
Trên mặt là vẻ bất an khó che giấu.
Bước chân cũng không còn sự tự tin như trước.
Giám đốc tài chính ngồi đối diện anh ta.
Sắc mặt lạnh nhạt.
Từng xấp tài liệu được đặt lên bàn.
Bảng kê hoa hồng.
Phiếu ký nhận.
Bản sao hợp đồng khách hàng.
Từng chồng một.
Xếp ngay ngắn trước mặt anh ta.
Cao Cảnh Minh cầm bút lên ký.
Nhưng bàn tay run rõ rệt.
Đầu ngón tay đã trắng bệch.
Ký được một nửa.
Anh ta đột nhiên ngẩng đầu.
Trong mắt hiện lên tia hy vọng cuối cùng.
“Giám đốc…”
“Còn khoản hai trăm sáu mươi bảy nghìn kia…”
Anh ta dè dặt hỏi.
Giám đốc tài chính mỉm cười.
Giọng điệu vô cùng khách sáo.
“Hai trăm sáu mươi bảy nghìn nào?”
Sau đó lại bình thản nói:
“Đó là việc riêng giữa anh và con gái Tổng giám đốc Chu.”
“Công ty không can thiệp.”
Ngay khi Cao Cảnh Minh vừa thở phào.
Sắc mặt giám đốc tài chính lập tức trầm xuống.
“Nhưng.”
“Anh đã chuyển tiền hoa hồng của công ty cho bên thứ ba.”
“Hành vi đó vi phạm điều khoản bảo mật và trung thành trong hợp đồng lao động.”
“Về việc này.”
“Công ty sẽ truy cứu trách nhiệm.”
Cao Cảnh Minh sững người.
“Truy cứu… tiền bạc sao?”
Giám đốc tài chính lắc đầu.
“Không.”
“Là trọng tài lao động.”
“Rắc!”
Bàn tay Cao Cảnh Minh đột nhiên siết mạnh.
Ngòi bút đâm thủng tờ giấy.
Buổi trưa.
Tiền Tú Phương tìm tới.
Bà ta không dám đến thẳng nhà tôi.
Chỉ đứng dưới tòa nhà công ty một lúc.
Rồi lại chạy tới cổng khu dân cư.
Gió lạnh thổi phần phật.
Cắt lên mặt đau rát.
Bà ta đứng đó hơn nửa tiếng.
Thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn vào bên trong.
Liên tục đi tới đi lui.
Nhưng cuối cùng vẫn bị bảo vệ chặn lại.
Bất đắc dĩ.
Bà ta đành gọi điện cho mẹ tôi.
Điện thoại vừa kết nối.
Tiền Tú Phương đã vội vàng nói:
“Thông gia à.”
“Hay chúng ta tìm chỗ ngồi nói chuyện đi.”
“Cảnh Minh còn trẻ.”
“Chuyện này giải quyết trong nhà là được rồi.”
“Đừng làm tới mức ly hôn với trọng tài lao động nữa.”
“Chuyện lớn quá sẽ khó coi lắm.
”
Mẹ tôi chỉ trả lời đúng một câu.
Giọng điệu bình tĩnh.
Từng chữ rõ ràng.
“Thông gia.”
“Bà tới muộn rồi.”
“Muộn tận ba tháng.”
“Ba tháng trước.”
“Khi con trai bà đứng trước cửa trung tâm ở cữ nói với con gái tôi rằng…”
“‘Con là cô ấy sinh, tiền để cô ấy tự trả.’”
“Lúc đó.”
“Vì sao bà không tới nói chuyện?”
“Bây giờ mới muốn nói.”
“Đã muộn rồi.”
Nói xong.
Mẹ tôi trực tiếp cúp máy.
Tiền Tú Phương đứng ngây người trước cổng khu dân cư.
Suốt hai mươi phút.
Không nhúc nhích.
Điện thoại không reo thêm lần nào.
Cũng không có ai gọi cho bà ta nữa.
Hai giờ chiều.
Cao Ngọc Đình gọi điện cho tôi.
Tôi nhìn cái tên hiện trên màn hình.
Do dự vài giây.
Cuối cùng không bắt máy.
Không lâu sau.
Cô ta gửi tới một tin nhắn.
Tin nhắn của Cao Ngọc Đình viết:
“Chị dâu, chuyện này đúng là anh em có lỗi.”
“Nhưng chị làm đến mức này thì thể diện nhà em biết để đâu đây?”
Tôi nhìn lướt qua màn hình.
Trong lòng bình lặng như mặt nước.
Không một gợn sóng.
Tôi không trả lời.
Trực tiếp kéo cô ta vào danh sách chặn.
Tám giờ tối.
Đỗ Uyển Như gọi điện cho tôi.
Cuộc gọi này đến quá đột ngột.
Hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
Vừa kết nối.
Đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói dịu nhẹ.
Mang theo tiếng nức nở rất khẽ.
“Chị Chu…”
“Em thật sự xin lỗi chị.”
“Từ trước đến nay…”
“Em và Cao Cảnh Minh vẫn luôn giữ liên lạc.”
“Đứa bé đó…”
“Là con của anh ấy.”
“Anh ấy từng nói với em.”
“Trước sau gì cũng sẽ ly hôn với chị.”
“Hàng tháng anh ấy đưa cho mẹ con em ba nghìn tệ sinh hoạt phí.”
“Còn lại anh ấy bảo phải để trả tiền vay mua nhà.”
Nói đến đây.
Giọng cô ta bắt đầu nghẹn lại.
Tiếng hít thở đứt quãng vang lên trong điện thoại.
Tôi không nói gì.
Chỉ lặng lẽ cầm điện thoại.
Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời âm u.
Mây đen chồng chất.
Như sắp có một trận mưa lớn kéo đến.
Đỗ Uyển Như vừa khóc vừa nói:
“Chị Chu…”
“Em không cần gì cả.”
“Xin chị đừng kiện em.”
“Em cầu xin chị.”
Tôi nhìn màn trời xám xịt ngoài cửa sổ.
Hít sâu một hơi.
Rồi chậm rãi nói:
“Cô Đỗ.”
“Tôi không định kiện cô.”
“Hai trăm sáu mươi bảy nghìn tệ đó.”
“Là Cao Cảnh Minh chuyển cho cô.”
“Người tôi muốn truy cứu.”
“Là anh ta.”
“Cô chỉ là nhân chứng.”
“Ngày mai mười giờ sáng.”
“Phiền cô tới văn phòng luật sư của Phạm Tri Thu.”
“Lập biên bản lấy lời khai.”
“Xong việc.”
“Chúng ta không ai nợ ai nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Mười giây trôi qua.
Chỉ còn tiếng hô hấp rất khẽ.
Chaporia
Bình Luận (0)