20px

Cuối cùng.

Cô ta đáp:

“… Được.”

Tôi cúp máy.

Chậm rãi quay đầu.

Nhìn về phía chiếc nôi trẻ em bên cạnh.

Hai đứa nhỏ đang ngủ rất ngon.

Khuôn mặt hồng hào.

Hơi thở đều đặn.

Con gái nắm chặt hai bàn tay nhỏ.

Nắm đến mức các khớp ngón tay hơi trắng lên.

Ngay cả trong lúc ngủ.

Con bé vẫn mang vẻ bướng bỉnh cố chấp.

Con trai thì khác.

Cái miệng nhỏ cứ mím mím động đậy.

Như đang bú sữa trong mơ.

Đúng lúc ấy.

Mẹ bưng một bát canh nóng bước vào.

Bà đi rất nhẹ.

Hai tay cẩn thận nâng chiếc bát còn nghi ngút khói.

Vừa vào cửa đã cười nói:

“Uống một ngụm đi con.”

“Canh còn nóng đấy.”

Tôi đưa tay nhận lấy bát canh.

Nhưng không uống.

Chỉ lặng lẽ cầm trong tay.

Một lúc sau.

Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ.

Khẽ gọi:

“Mẹ.”

Mẹ mỉm cười đáp:

“Ừ?”

Tôi do dự vài giây.

Rồi hỏi:

“Quyển sổ đặt dưới gối ấy…”

“Mẹ bắt đầu ghi từ khi nào vậy?”

Khóe môi mẹ cong lên.

Trong mắt hiện lên ánh sáng của những ký ức xa xưa.

Bà dịu dàng nói:

“Con gái à.”

“Từ lúc con mang thai lần đầu.”

“Mẹ đã bắt đầu ghi rồi.”

Bà cười nhắc lại:

“Con quên rồi sao?”

“Lần mẹ nhập viện ấy.”

“Cảnh Minh đứng trong phòng bệnh.”

“Còn nhắc đi nhắc lại chuyện phí đỗ xe mười tám tệ một giờ.”

“Ngay từ ngày đó.”

“Mẹ bắt đầu ghi chép.”

Tôi chậm rãi cúi đầu xuống.

Khóe mắt bỗng nóng ran.

Một dòng ấm áp lặng lẽ chảy qua tim.

Suốt sáu năm.

Tôi tưởng mình là người duy nhất âm thầm ghi nhớ mọi chuyện.

Đến hôm nay mới biết.

Hóa ra.

Có một người còn nhớ rõ hơn cả tôi.

Mẹ đưa bàn tay còn vương hơi ấm.

Nhẹ nhàng xoa lên tóc tôi.

“Con bé ngốc này.”

Giọng bà dịu dàng đến lạ.

“Mẹ sẽ không để sáu năm của con trở thành vô nghĩa.”

Ngày thứ ba.

Buổi sáng.

Ánh nắng dịu dàng xuyên qua cửa kính.

Phủ lên con phố một lớp ánh vàng mỏng manh.

Đỗ Uyển Như đúng giờ xuất hiện tại văn phòng luật của Phạm Tri Thu.

Cô ta mặc quần áo chỉnh tề.

Trang điểm tinh tế.

Nhưng bước chân vẫn để lộ sự căng thẳng.

Nhân viên văn phòng mời cô ta ngồi xuống sofa.

Đưa giấy bút.

Bắt đầu ghi lời khai.

Đỗ Uyển Như cầm bút.

Bàn tay hơi run.

Mỗi câu trả lời đều được cân nhắc thật kỹ.

Sợ nói sai dù chỉ một chữ.

Sau khi hoàn thành.

Cô ta ký tên.

Rồi ấn dấu vân tay.

Động tác chậm chạp mà nghiêm túc.

Bên cạnh.

Phạm Tri Thu đứng trước máy photocopy.

Sao chép biên bản thành ba bản.

Vừa làm vừa nói:

“Một bản nộp cho tòa án.”

“Đó là quy trình bắt buộc.”

“Một bản lưu tại văn phòng luật.”

“Để sau này cần có thể đối chiếu.”

“Bản cuối cùng.

“Là của cô.”

“Giữ lấy làm dự phòng.”

Nói xong.

Cô ấy cẩn thận đặt bản ghi lời khai cùng kết luận giám định quan hệ huyết thống vào một chiếc túi giấy da bò hoàn toàn mới.

Sau đó nhìn Đỗ Uyển Như.

Chậm rãi nói:

“Chiếc túi này.”

“Mẹ của Cẩm Thư đã chuẩn bị suốt ba tháng.”

“Tôi chuẩn bị thêm ba ngày.”

“Phần còn lại.”

“Cô tự giữ cho cẩn thận.”

Đỗ Uyển Như gật đầu.

Ánh mắt lần đầu tiên hiện lên vẻ kiên định.

Cô ta ôm chặt chiếc túi giấy.

Rồi bước ra khỏi văn phòng.

Bên ngoài.

Mưa phùn đang rơi.

Những hạt mưa nhỏ li ti phủ kín mặt đường.

Tôi đứng dưới mái hiên.

Thỉnh thoảng nhìn về phía cuối phố.

Đợi tài xế tới đón.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trong túi rung lên.

Tôi lấy ra xem.

Là bố gọi.

Vừa nhấn nghe.

Giọng Chu Văn Sơn đã truyền tới:

“Cẩm Thư.”

“Con tới công ty một chuyến.”

Tôi không hỏi nhiều.

“Vâng.”

Sau khi cúp máy.

Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ.

Không ngừng mong tài xế tới nhanh hơn.

Cuối cùng.

Xe cũng xuất hiện.

Tôi lập tức lên xe.

Thúc giục tài xế đi nhanh một chút.

Khi tới công ty.

Tôi đi thẳng lên văn phòng của bố.

Vừa thấy tôi bước vào.

Ông đã vẫy tay.

Ra hiệu cho tôi tới gần.

Văn phòng ngăn nắp sạch sẽ.

Trên bàn đặt một chiếc hộp hồ sơ màu đỏ nổi bật.

Bố bước tới.

Mỉm cười đẩy chiếc hộp về phía tôi.

“Mở ra xem đi.”

Tôi tò mò mở nắp hộp.

Bên trong là một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Tỷ lệ cổ phần:

15%.

Bên chuyển nhượng:

Chu Văn Sơn.

Bên nhận chuyển nhượng:

Chu Cẩm Thư.

Ngày ký:

Ba năm trước.

Tôi sửng sốt ngẩng đầu.

“Bố…”

“Cái này…”

Bố cười.

“Ba năm trước bố đã chuyển cho con rồi.”

Tôi càng ngạc nhiên hơn.

“Vậy sao bố không nói với con?”

Ông khẽ thở dài.

“Lúc đó con vừa được thăng chức quản lý kiểm toán cấp cao.”

“Bố thấy con rất nhạy cảm với các con số.”

“Nên đã quyết định từ lâu.”

“Không nói với con.”

“Là vì bố sợ con mềm lòng.”

“Rồi lại nói cho Cảnh Minh biết.”

Ông ngồi xuống đối diện tôi.

Ánh mắt nghiêm túc.

“Bây giờ có thể nói rồi.”

Ngón tay ông gõ nhẹ lên bản hợp đồng.

“15% cổ phần này.”

“Theo định giá năm nay.”

“Trị giá khoảng bốn triệu tám trăm nghìn tệ.”

Ông dừng lại.

Rồi tiếp tục:

“Tiền cổ tức mỗi năm.”

“Khoảng ba trăm nghìn tệ.”

Nói xong.

Ông nhìn tôi thật lâu.

Trong mắt chỉ có sự thương yêu và đau lòng.

“Sau này.”

“Khoản cổ tức này sẽ là chỗ dựa của con và các cháu.”

Tôi nhìn bản hợp đồng.

Cổ họng nghẹn lại.

Bàn tay siết chặt tập tài liệu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...