20px

Đúng lúc ấy.

Bố lại mở tủ bên cạnh.

Lấy ra một tập hồ sơ thứ hai.

Ông đặt nó trước mặt tôi.

“Còn cái này.”

“Là căn hộ mẹ con mua cho con từ ba năm trước bằng tiền riêng của bà ấy.”

“Nhà hai phòng ngủ.”

“Bảy mươi mét vuông.”

“Ở ngoại ô.”

“Ngay cạnh ga tàu điện ngầm.”

Ông mỉm cười.

“Chỉ đứng tên một mình con.”

Nói xong.

Ông lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa đồng.

Nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay tôi.

“Chìa khóa đây.”

Tôi vô thức nắm chặt.

Cảm nhận được hơi lạnh từ kim loại truyền vào da thịt.

Đúng lúc ấy.

Mẹ xuất hiện ở cửa văn phòng.

Mẹ đứng ở cửa văn phòng.

Hai tay khoanh trước ngực.

Lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi ngẩng đầu lên.

Khẽ gọi:

“Mẹ.”

Trong lòng như có đủ mọi cảm xúc đan xen.

Bà nhìn tôi.

Ánh mắt đầy đau lòng.

“Cẩm Thư.”

“Con không hề ngốc.”

Giọng bà dịu dàng đến mức khiến người ta muốn khóc.

“Con chỉ quen tự mình gánh vác mọi thứ thôi.”

Bà dường như nhìn thấu tất cả.

“Bố mẹ biết.”

“Con không thích mở miệng nhờ người khác giúp đỡ.”

Bà khẽ thở dài.

“Cho nên chuyện này.”

“Mẹ vẫn luôn không nhắc tới.”

Nói đến đây.

Bà cười bất đắc dĩ.

“Nhưng bây giờ.”

“Con còn đang bế theo hai đứa trẻ.”

“Mẹ tuyệt đối sẽ không để con quay lại căn nhà đó.”

Giọng bà lập tức trở nên kiên quyết.

“Căn hộ này.”

“Hôm nay chuyển tới ở luôn.”

Tôi khẽ gật đầu.

Tối hôm ấy.

Tôi ôm con gái vào lòng.

Mẹ bế con trai.

Ba người chúng tôi rời khỏi trung tâm ở cữ.

Chuyển thẳng tới căn hộ hai phòng ngủ ấy.

Ngôi nhà mới sạch sẽ tinh tươm.

Không nhiễm một hạt bụi.

Bình sữa.

Tã giấy.

Máy hâm sữa.

Tất cả đều được chuẩn bị đầy đủ.

Trong tủ lạnh.

Chật kín những thực phẩm mẹ mang từ nhà tới.

Ngoài ban công.

Có một bó hoa bách hợp mới cắm.

Hương thơm thanh nhã lan khắp căn phòng.

Tôi nhẹ nhàng đặt con vào nôi.

Động tác cẩn thận đến mức không dám gây ra tiếng động.

Vừa quay người lại.

Đã thấy mẹ đang tỉ mỉ trải lại ga giường cho tôi.

Tấm lưng bà gầy gò.

Mỏng manh.

Nhưng lại khiến người ta cảm thấy an tâm vô cùng.

Tôi nhìn thật lâu.

Mới phát hiện nơi thái dương của bà đã xuất hiện những sợi tóc bạc.

Khoảnh khắc ấy.

Nước mắt bỗng trào ra.

Rơi xuống không cách nào ngăn lại được.

Sáng hôm sau.

Cuối cùng Cao Cảnh Minh cũng hoàn toàn tỉnh táo.

Anh ta gọi điện tới.

Giọng nói đã thay đổi.

Vừa tức giận.

Vừa kinh ngạc.

“Chu Cẩm Thư!”

“Cô dám đuổi tôi ra khỏi nhà sao?”

Tôi bình thản đáp:

“Căn nhà đó đứng tên tôi.

“Khoản vay cũng do một mình tôi trả.”

Sau đó tôi bổ sung thêm:

“Nếu anh không tin.”

“Tôi có thể gửi cho anh toàn bộ lịch sử trả nợ sáu năm qua.”

Đầu dây bên kia lập tức im lặng.

Rồi vang lên tiếng thở dốc.

“Vậy bây giờ tôi ở đâu?”

Tôi lạnh nhạt trả lời:

“Nhà mẹ anh.”

“Hay về quê cũng được.”

“Hoặc đến chỗ Đỗ Uyển Như.”

“Tùy anh chọn.”

Nói xong.

Tôi cúp máy.

Trong lòng vẫn có chút thấp thỏm.

Không biết tiếp theo sẽ ra sao.

Ba ngày sau đó.

Dường như dài hơn bất cứ khoảng thời gian nào trước đây.

Ngày nào tôi cũng chờ đợi.

Chờ kết quả trọng tài lao động được công bố.

Cuối cùng.

Ngày ấy cũng tới.

Kết quả chính thức được ban hành.

Công ty của bố tôi đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động với Cao Cảnh Minh.

Lý do rất rõ ràng.

Vi phạm điều khoản trung thành.

Tự ý sử dụng tiền hoa hồng dự án sai mục đích.

Khoản bồi thường thôi việc.

Công ty vẫn chi trả theo đúng quy định pháp luật.

Nhưng quỹ thưởng dự án mà anh ta tích lũy suốt sáu năm.

Tổng cộng ba trăm hai mươi nghìn tệ.

Bị công ty thu hồi toàn bộ.

Lý do cũng rất đơn giản.

Vi phạm điều khoản trung thành.

Mọi quyền lợi thưởng đều mất hiệu lực.

Ngày hôm đó.

Cao Cảnh Minh đứng trước cổng công ty.

Gương mặt đầy vẻ sốt ruột và phẫn nộ.

Hai hàng lông mày nhíu chặt.

Ánh mắt tràn ngập sự không cam tâm.

Anh ta cứ đứng như vậy.

Ngẩn người nhìn tòa nhà phía trước.

Suốt hơn một tiếng đồng hồ.

Không ai bước tới an ủi.

Cũng không còn ai gọi anh ta là “Cao quản lý” nữa.

Các đồng nghiệp xung quanh người tới người lui.

Nhưng ai nấy đều cố tình tránh ánh mắt anh ta.

Không một người chủ động bắt chuyện.

Phòng tài chính xử lý rất nhanh.

Chẳng bao lâu sau.

Tên của Cao Cảnh Minh đã bị xóa khỏi hệ thống WeChat nội bộ của công ty.

Giống như anh ta chưa từng xuất hiện ở nơi này.

Mọi dấu vết đều bị xóa sạch trong thời gian ngắn nhất.

Chiều cùng ngày.

Giấy triệu tập của tòa án được gửi tới.

Phiên xét xử đầu tiên được ấn định sau hai tháng.

Giai đoạn hòa giải.

Người đi là Phạm Tri Thu.

Khi trở về.

Trên môi cô ấy vẫn mang nụ cười nhàn nhạt.

Cô bước tới bên cạnh tôi.

Nhẹ giọng nói:

“Luật sư bên kia muốn cô nhượng bộ.”

“Họ nói không cần hoàn trả gấp đôi.”

“Chỉ trả cho cô hai trăm nghìn tệ.”

Tôi gần như không cần suy nghĩ.

Lập tức đáp:

“Không chấp nhận.”

Khóe môi Phạm Tri Thu cong lên.

“Được.”

“Vậy gặp nhau tại tòa.”

Buổi tối.

Sau khi cho hai đứa nhỏ bú sữa xong.

Tôi cẩn thận pha cho mẹ một tách trà nóng.

Mẹ đang ngồi trên sofa trong phòng khách.

Vẻ mặt hơi mệt mỏi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...