07
Buổi liên hoan là do bạn cùng phòng kéo tôi đi.
Cô ấy nói dạo này tôi giống như chiếc lá bị sương giá làm héo úa, nếu cứ tiếp tục ở lì trong phòng thì sắp mốc meo mất rồi.
Tôi không muốn đi.
Nhưng khung chat với Thẩm Nghiên trong điện thoại đã trống rỗng suốt nhiều ngày.
Tôi đồng ý.
Buổi liên hoan được tổ chức ở hội trường trường học.
Ánh đèn rất tối.
Tôi ngồi ở góc uống nước cam.
Một nam sinh đẩy đĩa bánh ngọt tới trước mặt tôi.
“Cái này không ngọt lắm.”
Anh ấy tên Chu Diên, học viện bên cạnh.
Nói chuyện không vội vàng.
Cũng không hỏi về nhà họ Thẩm.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sắp kết thúc buổi tiệc thì trời mưa.
Chu Diên cầm ô đưa tôi tới cổng trường.
“Người nhà cậu đến đón sao?”
Tôi nhìn điện thoại.
Thẩm Nghiên đã gọi bảy cuộc.
Tôi không nghe cuộc nào.
“Không cần.”
Chu Diên nghiêng ô về phía tôi.
“Mưa lớn quá, xe mình gọi còn hai phút nữa mới tới.”
Một chiếc xe màu đen ở cổng trường đột nhiên bật đèn.
Bước chân tôi khựng lại.
Thẩm Nghiên đứng bên cạnh xe.
Nước mưa làm ướt bờ vai anh.
Anh không che ô.
Chu Diên cũng dừng lại.
“Anh trai cậu à?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Thẩm Nghiên đã đi tới.
Anh nhìn Chu Diên một cái.
Sau đó ánh mắt lại rơi trên mặt tôi.
“Tại sao không nghe điện thoại?”
Tôi nói:
“Không nghe thấy.”
Anh nhìn tôi.
“Bảy cuộc gọi đều không nghe thấy?”
Chu Diên có chút ngượng ngùng.
“Chào anh, em đưa cô ấy ra đây.”
Lúc này Thẩm Nghiên mới nhìn cậu ấy.
“Em tên gì?”
Chu Diên sững người.
“Chu Diên.”
“Học viện nào?”
Sắc mặt tôi thay đổi.
“Thẩm Nghiên.”
Anh không để ý đến tôi.
“Năm mấy?”
Chu Diên nắm chặt cán ô, có chút lúng túng.
“Năm ba.”
Thẩm Nghiên tiếp tục hỏi:
“Gia đình làm gì?”
Câu hỏi này quá khó xử.
Sắc mặt Chu Diên trắng bệch.
Tôi đẩy chiếc ô trả lại.
“Chu Diên, cảm ơn cậu đã đưa mình về.”
“Cậu đi trước đi.”
Chu Diên nhìn tôi, rồi lại nhìn Thẩm Nghiên.
Cuối cùng khẽ nói:
“Vậy cậu chú ý an toàn nhé.”
Sau khi cậu ấy rời đi, tôi xoay người định quay về trường.
Thẩm Nghiên kéo lấy tôi.
“Đi đâu?”
“Về ký túc xá.”
“Lên xe.”
“Không cần.”
Ngón tay anh siết chặt.
“Thẩm Chi, nửa đêm để một nam sinh lạ đưa em về, em thấy thích hợp sao?”
Tôi hất tay anh ra.
“Anh ấy là bạn học của em.”
Thẩm Nghiên cười lạnh một tiếng.
“Bạn học quen được mấy ngày?”
“Có liên quan gì đến anh không?”
Tiếng mưa rất lớn.
Thẩm Nghiên nhìn tôi, lồng ngực phập phồng một cái.
Anh không còn là dáng vẻ lạnh mặt như những ngày trước nữa.
Anh hoảng loạn rất rõ ràng.
Hoảng loạn đến mức bắt đầu ăn nói không lựa lời.
“Bây giờ em thiếu người ở bên cạnh đến thế sao?”
Sắc mặt tôi trắng bệch.
Sau khi nói ra câu đó, chính anh cũng khựng lại.
Tôi lùi về sau.
“Thẩm Nghiên, anh chỉ là anh trai em.”
“Anh không có tư cách quản em đi cùng ai.”
Câu nói ấy giống như một con dao.
Thẩm Nghiên đứng trong màn mưa, cả người đột nhiên yên lặng lại.
Rất lâu sau, anh khẽ cười một tiếng.
“Anh trai?”
Anh bước lên một bước.
Lưng tôi chạm vào bức tường cạnh cổng trường.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Nước mưa theo xương chân mày chảy xuống.
Đôi mắt anh đỏ đến đáng sợ.
“Thẩm Chi, lúc nhỏ em ôm anh nói lớn lên sẽ lấy anh, sao khi đó em không nói anh là anh trai?”
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Bình luận bùng nổ.
【Vượt giới hạn rồi!】
【Nữ phụ mau chạy đi, cốt truyện bị đưa ra nước ngoài sắp tới rồi!】
Thẩm Nghiên giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ lau nước mưa trên mặt tôi.
Lần này, tôi không kịp tránh.
Tay anh rất lạnh.
Giọng nói cũng khàn đi.
“Anh không muốn chỉ làm anh trai em.”
“Cũng không chịu nổi việc em nhường vị trí của anh cho người khác.”
Chaporia
Bình Luận (0)