“Trong số họ hàng nhà họ Tiết chúng ta, chỉ có đứa đường đệ này là xuất sắc nhất. Muội còn nhớ nó không, Tiết Ký Minh đấy, hồi nhỏ muội hay đ á n h nó lắm mà.”
Ơ kìa, chuyện này có gì vang dội vẻ vang lắm sao?
Ta vội vàng bụm miệng tẩu ấy lại:
“Tẩu nói rất hay, lần sau đừng nói nữa nhé.”
Dù sao thì rượu cũng đã rớt một ít ra váy, ta bèn lẻn ra Ngự hoa viên đi dạo một chút.
Để tán bớt mùi rượu trên người.
Vừa bước ra sau hòn non bộ, ta bỗng nghe thấy tiếng động từ phía sau truyền đến.
Ta vừa định ngoảnh đầu lại thì đã bị ai đó kéo giật nấp vào sau hòn non bộ.
“Là ta, đừng động, đừng lên tiếng.”
Lang Cẩm Thư hạ thấp giọng, dùng tay bịt miệng ta lại.
Ta khó hiểu gật gật đầu, phía sau bèn vang lên tiếng người nói chuyện.
“Tiết tiểu Tướng quân, ngài có nóng không?”
Giọng nói của Vĩnh Ninh công chúa mềm mại, nhẹ nhàng, giống như một cơn mưa bụi trong đêm xuân.
Đầu óc ta chỉ giằng co chớp nhoáng giữa sự an nguy của cửu tộc và tính tò mò.
Thế rồi ta gạt luôn bàn tay đang bịt miệng mình của Lang Cẩm Thư ra, xoay người ghé mắt nhìn ra ngoài hòn non bộ.
Vầng trăng sáng nơi chân trời chiếu rọi Ngự hoa viên sau đêm tuyết sáng tỏ như ban ngày.
Mặt Tiết Ký Minh đỏ bừng, hai mắt nhắm nghiền.
“Xin Vĩnh Ninh công chúa tự trọng.”
Vĩnh Ninh công chúa ép sát tới, cách Tiết Ký Minh chỉ trong gang tấc.
“Hay là để ta đưa Tiết tiểu Tướng quân đi nghỉ ngơi nhé.”
Mềm.
Cái giọng này quá mềm mỏng rồi.
Đến cả ta nghe xong cũng có chút đỏ mặt tía tai.
Nhưng Lang Cẩm Thư bên cạnh ta lại cứng lại rồi.
Nắm đấm cứng lại rồi.
Tiết Ký Minh cắn chặt môi, lùi lại một bước.
“Không phiền công chúa bận tâm.”
Nói xong hắn quay lưng định bước đi, nhưng cơ thể lại có chút loạng choạng.
Vĩnh Ninh công chúa vươn tay ôm chầm lấy Tiết Ký Minh từ phía sau.
“Nếu ta không cho ngài đi thì sao?”
Tiết Ký Minh dứt khoát đẩy Vĩnh Ninh công chúa ra, có lẽ vì dùng sức hơi mạnh nên Vĩnh Ninh công chúa ngã bệt xuống đất.
Vĩnh Ninh công chúa cũng không hề tức giận, chỉ ngồi dưới đất khẽ cười khẩy một tiếng.
“Người đâu, đỡ Tiết tiểu Tướng quân đến Lộ Hoa đài nghỉ ngơi.”
Lộ Hoa đài là nơi ở của Vĩnh Ninh công chúa trong hoàng cung.
Còn lúc này Tiết Ký Minh đang bị một đám nội thị giữ chặt.
Giống như một chú cừu non bé nhỏ bất lực bị bầy sói bao vây.
Hỏa tốc khẩn cấp, không thể chậm trễ.
Ta quay sang nhìn Lang Cẩm Thư vẫn đang mím chặt môi, siết chặt nắm đấm ở bên cạnh.
“Lang đại nhân, ơn cứu mạng của ta, ngài báo đáp ngay bây giờ đi.”
Nói xong, mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác của Lang Cẩm Thư.
Ta tung một cước đá bay hắn xuống hồ nước.
“Nguy rồi, có người rơi xuống nước!”
Ta vừa hô hoán ầm ĩ, vừa chạy vòng qua hòn non bộ.
Thừa dịp hỗn loạn, ta kéo Tiết Ký Minh cắm cổ bỏ chạy.
Tình thế cấp bách đành tùy cơ ứng biến, ta sai Tiểu Đào đi báo cho người nhà một tiếng.
Còn mình thì đưa Tiết Ký Minh lên xe ngựa, phóng như bay về nhà.
Trên xe ngựa, Tiết Ký Minh cắn chặt môi, cố gắng duy trì vài phần tỉnh táo.
Nhưng đôi mắt hắn đã đỏ ngầu, còn bị bao phủ bởi một tầng sương mờ.
Hắn cố gắng nhìn rõ ta, rồi giống như cuối cùng cũng kiệt sức mà mềm nhũn dựa hẳn vào người ta.
“Nhạn tử tỉ tỉ, cứu đệ.”
Hắn gục bên tai ta, hơi thở phả ra nghe rõ mồn một, phả vào tai khiến ta ngứa ngáy.
Rồi dùng đôi bàn tay nóng rực của mình nắm chặt lấy tay ta.
Ta nắm lại tay hắn, ánh mắt kiên định.
“Tất nhiên ta sẽ cứu đệ rồi.”
Một nhát c h é m tay gọn ghẽ, Tiết Ký Minh lập tức ngất xỉu.
Không cần cảm ơn.
Xin hãy gọi ta là Bồ tát sống của Thượng Kinh.
Hợp hoan tán mà Tiết Ký Minh trúng tuy mạnh, nhưng cũng không phải là hết thuốc chữa.
Cộng thêm thể chất của hắn vốn tốt, chưa đến ba ngày đã có thể đi lại tự do bình thường.
Hắn cáo từ về phủ.
Ngày hôm sau, Tiết Ký Minh lại dẫn theo đệ đệ ruột của tẩu tẩu là Tiết Lãng đến nhà ta bái phỏng.
Đúng dịp sắp đến Tết Nguyên đán, Tiết Ký Minh lại đóng quân ở biên cương nhiều năm không tới cửa.
Hắn mang quà đến cho tất cả mọi người.
Phần quà của ta lại càng khiến người ta phải trố mắt há mồm.
Ngọc khí, trâm châu, vòng tay, trang sức cài đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)