Lúc mở ra suýt chút nữa làm mù cả mắt ta.
Quý giá nhất là một chiếc áo choàng bằng da cáo trắng.
Nghe nói được chắp vá từ da của mười con cáo trắng.
Không có lấy một sợi lông tạp.
Lại còn do chính tay Tiết Ký Minh đi săn.
Cái mạng này cứu đúng là đáng giá.
Ăn xong bữa cơm, đám tiểu bối rủ nhau ra ngoài xem đ á n h hoa sắt (trò chơi dân gian ném sắt nung chảy lên trời tạo thành tia lửa).
Tẩu tẩu đang có thai, không tiện đến chỗ đông người.
Cuối cùng chỉ có ta và huynh đệ nhà họ Tiết đi.
Những câu chuyện phiếm trên bàn ăn cũng giúp ta dần quen thuộc lại với Tiết Ký Minh.
Năm ca tẩu ta thành thân, Tiết Ký Minh mười hai tuổi.
Dáng người nhỏ bé, lại trông tinh tế thanh tú như một bé gái.
Lúc đó ta mười lăm tuổi, thường xuyên bắt hắn mặc lại mấy bộ váy áo cũ của ta.
Không mặc là ta đ á n h đòn.
Thôi, nhắc lại làm gì, hảo hán không kể dũng năm xưa.
Đã ba năm rồi ta chưa được xem đ á n h hoa sắt.
Lúc còn ở phủ Thái phó, bình thường bà mẫu không quản ta.
Nhưng cứ đến dịp Tết từ mùng một đến rằm, nhất định phải theo bà ấy đi lễ Phật.
Đi bái lạy cho bằng hết các ngôi chùa quanh Thượng Kinh.
Dần dà, ta cũng trở nên thành tâm hơn hẳn.
Ngọn đèn xanh nương cửa Phật, kết thúc quãng đời tàn lụi này.
Xem ra cũng là một lựa chọn không tồi.
Trong lúc đang miên man suy nghĩ, chúng ta đã đến nơi.
Lúc đến, người dân đã vây quanh rất đông.
Hoa sắt bắn tung tóe, soi rọi cả bầu trời đêm Thượng Kinh sáng rực như ban ngày.
Chỉ nghe thấy tiếng “Oa” vang lên không ngớt.
Đột nhiên một cơn gió thổi qua, những đóa hoa sắt đang bắn lên không trung liền chuyển hướng, rơi vãi về phía chúng ta.
Đám đông lập tức tản ra tứ phía.
Ta bị một đứa trẻ chừng mười tuổi huých trúng, Tiết Ký Minh vội vàng đỡ lấy ta:
“Cẩn thận.”
Bây giờ hắn đã cao hơn ta rất nhiều, ta chỉ có thể ngước đầu lên nhìn hắn.
Lại thấy hoa sắt rơi rụng phía sau lưng hắn, từng tia lửa điện chìm dần vào khói bụi.
Ánh mắt hắn nhìn ta sâu thẳm không thấy đáy.
Bữa cơm đoàn viên đêm Trừ tịch năm nay đặc biệt náo nhiệt.
Tiết Ký Minh giống như hồi nhỏ, ở lại nhà ta ăn Tết.
Phụ mẫu của Tiết Ký Minh là những người họ hàng duy nhất từng giúp đỡ tẩu tẩu năm xưa khi tranh giành gia sản, làm sao người tốt lại không sống thọ, cả hai người đều bỏ mạng trong một trận hỏa hoạn.
Nhưng họ đã che chở cho Tiết Ký Minh dưới thân mình được bình an vô sự.
Tẩu tẩu liền đón Tiết Ký Minh về nhà, cùng nuôi nấng với Tiết Lãng.
Tiết Lãng giỏi văn chương, còn Tiết Ký Minh lại thiên về binh pháp.
Hai huynh đệ đều rất giỏi giang ngoan ngoãn.
Tiết Lãng thi đỗ Trạng nguyên, còn Tiết Ký Minh mười ba tuổi đã trốn vào quân doanh.
Cứ thế dựa vào sức mình mà làm đến Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, cho đến khi được phong làm Tướng quân.
Suốt chặng đường này, Tiết Ký Minh chưa bao giờ than khổ.
Nhưng ai cũng biết, chắc chắn hắn đã phải chịu rất nhiều nỗi khổ mà người khác không thể chịu đựng được.
Cộng thêm năm nay ta cũng ở nhà, đồ ăn thức uống trở nên phong phú hơn rất nhiều.
Trò chuyện một lúc, câu chuyện bỗng chuyển sang hôn sự của Tiết Ký Minh.
Hôn sự của Tiết Ký Minh, nói khó cũng không hẳn là khó.
Mặc dù hắn là vị Diêm Vương sống ở vùng Nam Cương khiến ai nghe danh cũng phải khiếp đảm, ở Thượng Kinh lại vô cùng kín tiếng, chẳng mấy khi qua lại thân thiết với nhà nào.
Nhưng bù lại, hắn lại sở hữu một dung mạo xuất chúng.
Khi mặc thường phục, lệ khí trên người giảm đi không ít, thoạt nhìn lại rất giống hình tượng “Mạch thượng nhân như ngọc” trong các cuốn thoại bản.
Những cuốn thoại bản lấy hắn làm hình mẫu nguyên bản đều bán rất chạy.
Nhưng nói dễ, cũng không hề dễ dàng.
Tên này chỉ được cái nhìn lướt qua thì đẹp, chứ cô nương nhà nào mà nói chuyện với hắn thêm dăm ba câu, hắn sẽ lập tức lạnh mặt quay lưng đi thẳng.
Vốn dĩ có không ít người được giới thiệu cho hắn xem mắt, nhưng hắn đều từ chối sạch sành sanh.
Có cô nương không cam tâm, giả vờ bị sơn tặc cướp bóc trên con đường hắn thường đi qua, nhằm tạo cơ hội gặp gỡ tình cờ.
Hắn đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn cô nương đó lấy một cái, chỉ sai người hộ tống cô ta về lại Thượng Kinh.
Chaporia
Bình Luận (0)