Bản thân thì quay ngoắt đi, dẫn người đi tiễu trừ sào huyệt sơn tặc ngay trong đêm.

Hắn còn lôi xệch cả tên trùm sơn tặc lên nha môn để đối chất với cô nương kia.

Đấy là lần bọn sơn tặc bị oan uổng thê thảm nhất.

Nghe nói tên trùm sơn tặc tức đến mức phát khóc.

Từ đó về sau, chẳng còn cô nương nào dám vác xác đến tìm vị tổ tông này nữa.

Phụ thân ta thở dài một tiếng, hiếm khi cũng tham gia vào chủ đề này.

“Vĩnh Ninh công chúa dường như có ý với Ký Minh, đã ám chỉ với Thánh thượng vài lần rằng muốn tái giá. Chỉ là Thánh thượng e ngại việc công chúa và võ tướng liên hôn sẽ sinh ra mầm mống tai họa, nên vẫn chưa nới miệng.”

4.

Ca ca ta cũng khẽ cau mày.

“Vĩnh Ninh công chúa có công đi hòa thân, hiện giờ đang được Thánh thượng sủng ái, khó mà chắc ngày nào đó Thánh thượng sẽ không mềm lòng.”

Ánh mắt tẩu tẩu lúc này lại đảo qua đảo lại giữa mặt ta và Tiết Ký Minh.

Cuối cùng tẩu ấy tự cho là mình đã hạ giọng rất nhỏ để thì thầm vào tai mẫu thân ta.

“Hay là ghép đôi hai đứa trẻ này thành một cặp đi…”

Ta ho sặc sụa liên tục.

Tiết Ký Minh lại dứt khoát đứng dậy, quỳ rạp xuống trước mặt phụ thân và mẫu thân ta.

“Đa tạ bá phụ bá mẫu thành toàn, giúp cháu thoát khỏi nỗi khổ phải làm Phò mã. Tiết Ký Minh cháu xin thề, kiếp này chỉ có duy nhất mình Lăng Nhạn Hồi, tuyệt đối không bao giờ phụ nàng.”

?

Ai đồng ý thế hả?

Bữa cơm tất niên này ăn thật sự lộn xộn, mỗi người một tâm tư.

Ăn xong, phụ thân mẫu thân cùng ca ca, tẩu tẩu đều kéo nhau vào thư phòng.

Tiết Ký Minh quay sang nhìn ta đang nhấp nhổm định chuồn êm:

“Tràng pháo hoa khổng lồ do Kỳ Trân Các chuyển đến bằng xe ngựa năm nay là do đệ đặt đấy.”

“Tỉ có muốn đi xem không?”

Ta có chút phiền não, bồn chồn: “Không đi.”

Nói xong vắt chân lên cổ mà chạy.

Tiết Ký Minh bưng kín đầu:

“Đau quá, chỗ hôm nọ bị thanh gỗ đập trúng vẫn còn đau.”

Ta đành phải dừng bước quay đầu lại.

Vừa vặn nhìn thấy Tiết Lãng trợn mắt một cái rõ to.

Pháo hoa đã được chuyển đến trước cổng nhà ta.

Một đám trẻ con đang vây quanh líu lo ồn ào.

Đám hạ nhân phải ra sức duy trì trật tự, không cho lũ trẻ đến gần.

Tiết Ký Minh đưa bó mồi lửa trong tay cho ta: “Tỉ muốn châm không?”

Ta quả thực không thể chống cự nổi sự cám dỗ này:

“Vậy ta không khách sáo đâu nhé.”

Vừa châm lửa, pháo hoa vụt bay lên trời, nổ tung rực rỡ.

Lũ trẻ reo hò nhảy nhót vui sướng.

Cứ mỗi một khoảng trống giữa hai đợt pháo hoa nổ bung, Tiết Ký Minh lại ghé sát vào tai ta, nói vài chữ.

“Nhạn tử tỉ tỉ”

“Sau khi thành thân”

“Đệ sẽ mua một căn nhà”

“Ngay cạnh nhà tỉ”

“Tỉ muốn làm gì”

“Thì làm cái đó”

“Tiền bạc đệ đều giao hết cho tỉ”

Dưới ánh pháo hoa rực rỡ.

Khuôn mặt Tiết Ký Minh đẹp như một yêu ma đoạt mất tâm hồn người khác.

Đôi mắt hắn sáng rực lạ thường, bên trong chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của ta.

Ta nhắm mắt lại, lùi về phía sau một bước.

“Không, ta không gả.”

Ban đêm ác mộng liên miên.

Lúc đầu thì vẫn ổn.

Khoảng hai ba tháng trước khi hòa ly, ta và Lang Cẩm Thư có một chút giao thoa.

Có lần hắn đi ngang qua hoa viên, đúng lúc nhìn thấy ta đang úp cuốn Sưu Thần Ký lên mặt ngủ.

Ngày đó có lẽ tâm trạng hắn tốt, nên đã dừng lại tán gẫu với ta thêm vài câu.

Lúc rời đi hắn nói, muốn đọc sách có thể đến thư phòng của hắn tìm.

Sau này khi đến thư phòng của hắn tìm sách, hắn thường có mặt ở đó, lúc giúp ta tìm sách cũng tiện trò chuyện vài câu.

Ta cùng hắn trò chuyện chuyện trên trời dưới biển.

Có lần, Lang Cẩm Thư nói chuyện vui vẻ, buột miệng thốt lên:

“Nhạn Hồi, những ngày tháng như thế này, thật tốt.”

Lời vừa thốt ra, ta sững sờ.

Hắn cũng sững sờ.

Sau đó Lang Cẩm Thư theo Thái tử đi xuống phía nam trị thủy, ba tháng không về.

Khi trở về, là được người ta khiêng vào phủ Thái phó.

Lũ lụt gây ra lũ quét, Lang Cẩm Thư liều mạng cứu Thái tử, bản thân lại bị đá tảng đập trúng.

Khi người được đưa về phủ Thái phó, chỉ còn thoi thóp một hơi thở.

Đó là lần đầu tiên bà mẫu khóc trước mặt ta đến mức gần như ngất đi.

Ta thu xếp ổn thỏa cho Lang Cẩm Thư và bà mẫu, khoác áo choàng, ngay trong đêm đến Quỷ Thị (chợ quỷ).

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...