Chuyện này phải nhờ vào việc bình thường ta luôn thích kéo tẩu tẩu hỏi đông hỏi tây, cũng nhờ tẩu tẩu xem như là một nửa người trong giang hồ.

Ta mới biết, Thượng Kinh nơi ta sống mười mấy năm nay, lại có một cái Quỷ Thị.

Quỷ Thị này chỉ họp vào đêm khuya, bên trong bán đủ mọi thứ.

Có bánh bao ăn dở một nửa, còn có chiếc giày lẻ.

Đương nhiên cũng có các loại kỳ trân dị bảo thật thật giả giả.

Mà nổi tiếng nhất trong Quỷ Thị, là một vị quỷ y.

Nghe nói y thuật của người này đứng đầu thiên hạ, có thể giành lại mạng người từ tay Diêm Vương.

Khi tìm thấy ông ta, quỷ y quan sát ta từ trên xuống dưới vài lượt.

Ta rất sợ hãi, mọi thứ xung quanh đều khiến ta kinh hãi.

Nha hoàn Tiểu Đào cũng run rẩy sợ hãi, sắp khóc đến nơi.

Quỷ y cười, nụ cười đó chẳng hiền từ chút nào, ngược lại còn toát ra một luồng khí lạnh lẽo.

“Chưa từng thấy tiểu cô nương nào như ngươi dám đến tìm ta, đ á n h cược một ván nhé, nếu ngươi dám ở trong phòng rắn của ta một đêm, sáng mai ta sẽ giúp ngươi cứu người.”

Quỷ y giơ tay chỉ vào một chiếc lồng lớn phủ vải đen phía sau lưng.

Lập tức có người bước tới lật tấm vải đen lên.

Từng con rắn to bằng cổ tay đang thè lưỡi trườn bò bên trong.

Cuối cùng quỷ y vẫn không để ta ở trong đó trọn một đêm.

Khi được thả ra, Tiểu Đào khóc đến mức gần như kiệt sức nói với ta, khoảng một canh giờ.

Ta cũng chẳng màng đến hình tượng Thái phó phu nhân gì nữa, trực tiếp ngồi xổm bên vệ đường nôn thốc nôn tháo.

Cảm giác những con rắn đó bò qua da tay và da mặt ta quả thực còn kinh khủng hơn cả bị một trăm con quỷ rượt đuổi phía sau.

May thay quỷ y quả nhiên là quỷ y, đã cứu sống Lang Cẩm Thư một cách thần kỳ.

Mà câu đầu tiên Lang Cẩm Thư nói sau khi tỉnh lại chính là:

“Ta đi cầu xin Thái tử, nhờ ngài ấy giúp chúng ta hòa ly.”

Hắn không biết một điều, cho dù không cầu xin Thái tử, chúng ta cũng chẳng làm phu thê được mấy năm nữa.

Quỷ y đã bắt mạch cho ta, ta sinh non, thể chất bẩm sinh suy nhược.

Sống không qua khỏi tuổi hai mươi lăm.

Sáng sớm hôm sau, mẫu thân và tẩu tẩu liền gọi ta qua nói chuyện.

Ta ngẫm nghĩ một hồi, bèn bảo Tiểu Đào mời cả phụ thân và ca ca qua.

Những lời như vậy, quá đỗi tàn nhẫn.

Chỉ nói một lần là đủ rồi.

“Phụ thân, nương, ca ca, tẩu tẩu, mọi người đừng giấu ta nữa, ta đều biết cả rồi.”

“Ta sống nhiều nhất cũng chỉ được ba năm nữa thôi.”

Cả phòng chìm trong tĩnh lặng.

Mẫu thân ta lập tức đỏ hoe vành mắt.

Tẩu tẩu kinh ngạc đầy mặt.

Phụ thân và ca ca cũng quay mặt đi chỗ khác.

Ta kể sơ lược chuyện quỷ y đã bắt mạch cho ta.

Cũng bày tỏ rõ việc không muốn làm lỡ dở Tiết Ký Minh.

Cứ mãi là ta lải nhải nói không ngừng.

Những người khác thì như bị thi triển định thân pháp, không nhúc nhích lấy một cái.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, ta nhìn thấy những hạt bụi bay lơ lửng trong luồng sáng.

Giống như những lời ta vừa nói ra vậy.

Cuối cùng rồi cũng sẽ trở về cõi hư vô.

Ta quỳ xuống, dập đầu thật mạnh trước phụ thân và mẫu thân.

“Nữ nhi muốn được ở bên cạnh phụ thân và mẫu thân, sống nốt những ngày tháng cuối cùng.”

Phù sinh tạm gửi mộng trong mộng, thế sự như nghe gió trong gió.

Trở về phòng, trong lòng ta lại cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Lại cảm thấy kiệt sức, dứt khoát ngủ một giấc.

Lúc tỉnh lại lần nữa, trăng sáng đã treo cao.

Đêm xuân vẫn còn chút se lạnh.

Lò sưởi dưới sàn cháy rực làm trong phòng ấm áp lạ thường.

Vừa khoác áo ngồi dậy, cửa phòng đã bị gõ vang.

Ngoài cửa là bốn người ăn mặc chỉnh tề đang đứng đó.

Vẫn là mẫu thân ta lên tiếng trước.

“Đi thôi, Nhạn tử, chúng ta cùng con đi cầu xin vị quỷ y kia, nhờ ông ta nghĩ cách cứu con.”

Một cơn mưa bụi đêm xuân chợt ập đến.

Cho nên Quỷ Thị đêm nay không được náo nhiệt cho lắm.

Phụ thân và mẫu thân nói chuyện với quỷ y hơn nửa canh giờ trước, sau đó quỷ y lại bảo ta vào trong nói chuyện riêng với ông ta.

Ai ngờ câu đầu tiên quỷ y mở miệng hỏi lại là:

“Tiểu cô nương, nghe nói ngươi tin Phật?”

Khuôn mặt ông ta chìm trong bóng tối, nhìn không rõ nét mặt.

Nhưng lại khiến người ta vô cớ cảm thấy, trước mặt ông ta, không thể nói nửa câu dối trá.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...