Ta thành thật trả lời: “Tin, và cũng không tin.”
Quỷ y lại có vẻ thấy hứng thú: “Giải thích thế nào?”
“Trước đây lúc gặp phải chuyện bản thân không giải quyết được, ta cũng lạy Phật, đọc Phật kinh.”
“Phật muốn chúng sinh rũ bỏ oán hận, bớt đi sân si, phải tự làm mới mình, sửa đổi tính tình, chớ luyến tiếc quá khứ, quay đầu nơi biển khổ, sớm ngộ được nhân quả.”
“Thế nhưng lúc đêm khuya thanh vắng, ta cứ cố tình muốn dấy lên sóng gió, đốt lên ngọn lửa rực cháy, một mình nuốt lấy trái đắng.”
Gương mặt Tiết Ký Minh lóe lên trong tâm trí ta.
Một trận chua xót trào dâng khiến ta nuốt lại câu cuối cùng vào bụng:
“Nếu có phu quân bên cạnh, ta muốn hỏi chư thiên Thần Phật, quả đắng có phải cũng là quả hay không.”
Quỷ y cười ha hả.
Cười xong, ông ta đột nhiên xáp lại gần ta, dùng đôi mắt như lang sói chằm chằm nhìn vào mặt ta.
“Tiểu cô nương, ta chẳng có tấm lòng lương y từ mẫu gì đâu, cứu người chỉ nhìn tâm trạng thôi.”
“Ta không muốn cứu ngươi.”
Thôi bỏ đi, ta đã sớm chấp nhận sự thật mình là một kẻ đoản mệnh rồi.
Lúc mới biết được chuyện này thực ra ta cũng rất buồn.
Nhưng lúc đó có quá nhiều việc.
Phải chăm sóc Lang Cẩm Thư đang thập tử nhất sinh.
Phải lo chuyện hòa ly.
Đợi đến lúc ta ngẩng đầu lên từ một đống chuyện lộn xộn ấy.
Hình như cũng không còn buồn đến thế nữa.
Ngược lại ta nhớ đến một chuyện cũ nhỏ xíu mà mẫu thân từng kể cho ta nghe.
Hồi còn là thiếu nữ, mẫu thân theo ngoại tổ phụ sống trong quân ngũ.
Mẫu thân thường dẫn theo vài đứa trẻ ở trong doanh trại vui đùa.
Trong đó có một bé trai, trong một lần hai bên giao chiến, thừa dịp đêm tối đã lén lút lẻn khỏi doanh trại đi tìm phụ thân mình.
Khi trở về, một mũi tên đã găm sâu vào hốc mắt trái của nó.
Mà trong tay nó, vẫn còn nắm chặt miếng bánh hạch đào mà phụ thân nó thích ăn nhất.
Đó là bánh mà mẫu thân đưa cho nó.
Đứa bé đó sau này vẫn được cứu sống, chỉ là mất đi con mắt trái.
Nó vẫn mỗi ngày vui đùa cùng bọn họ.
Nhưng mẫu thân ta từ dạo ấy, không bao giờ ăn bánh hạch đào nữa.
Ta thấu hiểu được nỗi đau đớn tỉ mỉ như kim châm trong lòng mẫu thân.
Đó là cảm giác bất lực khi thủy triều vận mệnh ập đến.
Là sự tự trách.
Cho nên ta buông bỏ rồi.
5.
Sống c h í c có số.
Vận mệnh là một mệnh đề quá đỗi vĩ đại.
Ta chỉ có thể mắc kẹt trong đó.
Ta đứng dậy, vừa định cáo từ quỷ y.
Một bóng người vụt lao vào trong.
“Lão thất phu, nể mặt mũi cho ông rồi phải không? Ông nói lại lần nữa xem, cứu hay không cứu?”
Tiết Ký Minh trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn quỷ y, dữ tợn như La Sát dưới địa ngục.
Quỷ y rụt cổ lại, phảng phất như có thứ gì đó lành lạnh đang kê trên cổ mình.
“Tiết… Tiết Tướng quân, vị này là?”
Ánh mắt sợ hãi, nghi hoặc của quỷ y rơi xuống người ta.
“Vị hôn thê của ta.”
Tiết Ký Minh dõng dạc nói mà chẳng hề ngượng ngùng.
Quỷ y sờ sờ vào cổ với vẻ hú vía, dường như đang lo lắng không biết đầu mình còn gắn trên cổ hay không.
“Sao không nói sớm? Ta cứu ngay đây.”
Quỷ y dọn đến ở nhà ta.
Ta phải châm cứu hằng ngày, đơn thuốc cũng phải thường xuyên thay đổi, còn phải định kỳ chích m á u.
Lần này người nhà không giấu giếm ta nữa.
Dù có làm vậy, ta cũng chỉ có thể sống thêm nhiều nhất là bảy năm.
Nhưng ta rất mãn nguyện.
Tính ra vẫn còn bảy năm, thế là tốt lắm rồi.
Chuyện duy nhất gây phiền muộn là, Tiết Ký Minh vẫn khăng khăng đòi lấy ta.
Hắn bảo quỷ y nể tình ta là vị hôn thê của hắn nên mới dốc lòng cứu chữa.
Nên phải biến chuyện này thành sự thật mới được.
Vị quỷ y đó vốn dĩ là người Nam Cương, vì tư thông với thê tử của thủ lĩnh thành biên giới Nam Cương nên suýt bị thiêu sống.
Được Tiết Ký Minh lúc công thành tiện tay cứu mạng.
Lại luyến tiếc y thuật của ông ta, nên mang về nước Đại Chiêu.
Phụ thân và mẫu thân cũng khó lòng thay ta định đoạt, chỉ bảo để ta tự mình quyết định.
Đúng lúc này, một chuyện bát quái chấn động Thượng Kinh đã xảy ra.
Vĩnh Ninh công chúa lần này đi hòa thân tuy chỉ có bốn năm, nhưng suy cho cùng cũng là có công với nước Đại Chiêu, Thánh thượng đặc biệt ban cho nàng một tòa công chúa phủ tráng lệ.
Chaporia
Bình Luận (0)