Cô gái cong môi cười, nhìn như hoàn toàn không để tâm.

“Lộ tổng, tôi là nhân viên mới vào làm hai hôm trước, ngài không quen biết tôi là chuyện bình thường.”

Lộ Tuấn Trì gật đầu.

Đối diện ánh mắt của Tô Vũ Tinh, tôi lịch sự mỉm cười.

Mặc dù nữ chính này tôi nhìn không thấy ghét, thậm chí còn có chút hợp mắt, nhưng hiện tại tôi không có ý định tiếp xúc với nữ chính.

Chỉ trong chốc lát như vậy, bình luận mắng tôi không có một vạn thì cũng gần bằng đó rồi.

Tình huống thế này, cho dù là người có trái tim mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ có vài phần emo, càng đừng nói tôi là người từ nhỏ được Lộ Tuấn Trì nuông chiều nên có chút yếu đuối.

Thật muốn ném Lộ Tuấn Trì bên đường quá đi.

Nhưng tôi không dám.

Không phải không dám ném anh, mà là tôi quá rõ nguyên tắc một khi nam chính lưu lạc bên ngoài, nữ chính nhất định sẽ cứu.

Đến lúc đó chẳng phải tôi tự tay đưa người tới bên nữ chính sao, vậy tôi lỗ lớn rồi.

Cho nên, vẫn là mang người đi thôi.

Cười xong tôi kéo Lộ Tuấn Trì đi ra ngoài.

Đúng là yêu nghiệt chết tiệt, sao nặng thế không biết.

Tôi vừa lẩm bẩm vừa dìu anh đi ra khỏi quán bar, một tay kéo mở cửa xe nhét Lộ Tuấn Trì vào ghế phụ lái.

Ha ha, dám ngồi xe do người thi bằng lái lần bốn mới đậu như tôi lái, Lộ Tuấn Trì, coi như cậu gan lớn.

12.

Sau khi lên xe, mọi chuyện không phát triển như tôi dự đoán, ngược lại còn lao thẳng theo hướng hoàn toàn trái ngược không quay đầu.

Lộ Tuấn Trì cúi người, hai tay chống giữa chúng tôi, ngẩng đầu nhìn tôi đáng yêu, giọng mềm mại.

“Thư Thư!”

Tôi theo bản năng sờ sờ mũi.

May quá, chưa chảy máu mũi.

“S… sao vậy?”

Tôi lắp bắp đáp một tiếng.

Lộ Tuấn Trì nhìn không hề tỉnh táo, ánh mắt mê ly, mềm mại cọ tới.

Gò má đột nhiên bị một mảnh mềm mại chạm vào.

!!!

Tay tôi theo bản năng chạm lên má bên cạnh, Lộ Tuấn Trì anh… anh hôn tôi rồi?!

Vậy nên anh, có phải cũng hơi thích tôi không?

Hay là nói…

Anh xem tôi thành Tô Vũ Tinh rồi?

Vừa nghĩ đến khả năng này cả người tôi giống như quả cà tím bị sương đánh héo rũ xuống.

Tâm trạng không ngừng tụt dốc.

Tôi dùng sức ở tay, muốn đẩy anh ra.

Cho dù tôi có thích anh đến đâu, cũng sẽ không mất tự trọng đến mức cho phép người mình thích xem mình thành một người khác.

Tôi thích Lộ Tuấn Trì, nhưng trước khi thích Lộ Tuấn Trì tôi vẫn là chính tôi trước đã.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...