“Lộ Tuấn Trì, anh… biết tôi là ai không?”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, vài giây im lặng ấy là mùa đông dài nhất trong đời tôi.
Cho đến khi… anh mở miệng.
“Mặc Thư, em là Mặc Thư.”
Trong nháy mắt, ánh mặt trời xuất hiện, băng tuyết tan biến.
“Anh, anh đừng vội.”
Tôi đưa tay đẩy cái miệng đang nóng lòng tiến tới của Lộ Tuấn Trì ra.
Anh nhíu mày, vẻ mặt tủi thân tố cáo:
“Em lại tránh tôi!”
Tôi giữ vai anh, nghiêm túc nhìn anh:
“Anh không thích người khác sao?”
Lộ Tuấn Trì nhíu mày, phủ nhận:
“Không có.”
“Chưa từng có.”
“Vậy Tô Vũ Tinh thì sao?”
Tôi lại hỏi.
Lộ Tuấn Trì nhìn có vẻ mơ hồ.
“Tô Vũ Tinh? Cô ta là ai?”
Anh lại dính dính hồ hồ áp vào cổ tôi.
“Thích em.”
“Có thể hôn em không?”
Không đợi tôi trả lời, anh trực tiếp hôn lên.
Trong xe, tôi bị anh hôn đến mềm nhũn cả chân.
Sau khi thở đều lại, tôi đẩy anh ra.
“Anh chẳng phải thích Tô Vũ Tinh sao?”
Lộ Tuấn Trì sửng sốt:
“Em nghe ai nói?”
“……”
Đương nhiên là bình luận rồi, tôi ngậm miệng.
Chân mày Lộ Tuấn Trì nhíu chặt, đôi môi đỏ thẫm, suy nghĩ vài giây rồi liên kết tất cả lại.
“Em cho rằng tôi thích người khác?”
Tôi mím môi, không nói chuyện.
Anh nhắm mắt lại, lúc mở ra lần nữa hốc mắt đỏ đến lạ thường.
Cố gắng giải thích:
“Không có, chưa từng thích người khác.”
Anh nhìn tôi, từng chữ từng câu.
“Từ nhỏ đến lớn, trong mắt tôi chỉ có một mình em, chưa từng có người khác.”
“Chỉ có em.”
Tim tôi hẫng mất một nhịp.
“Vậy, vậy anh tập gym?”
“Sợ em không thích dáng người của tôi.”
Giọng anh rất thấp.
“Khoảng thời gian đó em rất lạnh nhạt với tôi, tôi tưởng rằng… em chán tôi rồi, cho nên muốn luyện dáng đẹp hơn một chút.”
Tôi siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Là đau.
Không phải mơ.
Lộ Tuấn Trì cũng thích tôi.
Tôi không nhịn được, hôn lên.
Khoảnh khắc này tôi không biết nên hình dung cảm xúc của mình thế nào, giống như bạn rõ ràng biết không thể nhưng vẫn mơ rất lâu, sau đó đột nhiên phát hiện, đây không phải mơ.
Người bạn thích cũng thích bạn.
Tôi không nói gì nữa, chỉ cúi đầu hôn lên.
Mặc xác bình luận, mặc xác nam nữ chính, chỉ cần hiện tại Lộ Tuấn Trì là của tôi là được.
14.
Hôm đó tôi dẫn Lộ Tuấn Trì về nhà mình.
Ừm, ngủ cùng nhau.
Nhưng lúc tỉnh lại, thứ chào đón tôi chỉ là chiếc giường lạnh lẽo.
Chaporia
Bình Luận (0)