Lộ Tuấn Trì chạy mất rồi!
Anh ấy, chạy rồi!
Không phải chứ có ý gì vậy, sao tỉnh rượu là chạy luôn thế???
Trước đây chưa xác định được lòng anh thì thôi đi, bây giờ hôn cũng hôn rồi còn dám chạy?
Tôi trực tiếp tới nhà anh!
Tới cửa đòi danh phận luôn nào~
Còn về bình luận?
Bình luận mãi đến khi nhìn thấy Lộ Tuấn Trì đỏ mặt đứng bên cạnh mặc tôi ôm ôm hôn hôn mới cuối cùng phản ứng lại:
“Không phải chứ sao nam chính lại ở cùng nữ phụ rồi? Là mắt tôi hoa sao?”
“Không phải mọi người à, có phải mọi người đọc nhầm tiểu thuyết rồi không?”
“Hả? Ý gì đây, là cái ý tôi hiểu đó sao?”
“Đúng vậy, nữ chính của cuốn tiểu thuyết này là Lâm Mặc Thư, Tô Vũ Tinh chỉ là một nhân viên nhỏ bình thường mà thôi.”
“Mà sự xuất hiện của cô ấy chỉ là để nhân viên công ty của Lộ Tuấn Trì thành công ship CP mà thôi.”
“Dù sao mọi người đều rất thích thiết lập thanh mai trúc mã này.”
Tôi quay đầu nhìn Lộ Tuấn Trì vẫn luôn đứng bên cạnh mình, hóa ra anh chưa từng rời đi, vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Chưa từng đi xa.
15.
Góc nhìn của Lộ Tuấn Trì:
Từ nhỏ tôi đã biết mình thích tiểu thanh mai của mình.
Cô ấy thích tôi mặc vài bộ quần áo kỳ lạ, mặc dù có hơi xấu hổ.
Nhưng cô ấy thích, tôi cũng tình nguyện.
Nhưng có một ngày cô ấy đột nhiên thay đổi, lúc quấn lấy tôi mặc dây đeo ngực lại đột nhiên lùi về sau.
Vẻ mặt sợ hãi trốn tránh, còn kéo đứt dây đeo ngực.
Tôi không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng cô ấy đột nhiên đổi ý.
Nhưng sau đó cô ấy ngày càng xa cách tôi.
Chẳng lẽ gần đây dáng người tôi xấu đi rồi?
Tôi nghi ngờ nhìn bản thân một cái.
Cuối cùng vẫn quyết định tới phòng gym luyện thêm.
Sau đó cô ấy dẫn người đàn ông khác tới cửa hàng đã hẹn với tôi.
Loại cửa hàng đó, sao có thể dẫn đàn ông khác tới chứ!
Tôi đuổi theo.
Nhưng cô ấy vậy mà hung dữ với tôi!
Đàn ông vẫn phải dùng chút tâm cơ.
Cho nên tôi tới quán bar.
Giả vờ mình uống say để nhân viên gọi điện cho cô ấy.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy tôi bắt đầu giả say.
Bé cưng thật thơm, rất muốn hôn…
Tô Vũ Tinh là ai? Không quen.
Chỉ muốn hôn bé cưng của tôi thôi.
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)