Chắc là tưởng Kỷ Lê đã ngủ rồi.
13
“Tôi còn tưởng anh ta định phá cửa xông vào chứ.”
“Tôi thấy là giả đó, b//ùa ng//ải gì chứ, tiểu qu//ỷ gì chứ, chắc là Phó Diên bịa ra để câu view thôi.”
“Đúng đó, Kỷ Thức Du đã về ngủ rồi, không phải nói tối nay sẽ đổi mạng sao?”
“Ngày mai Kỷ Thức Du ngủ dậy xem được livestream này, chắc là mặt tức đến đen sì.”
“Tối nay còn dài mà, các người đừng vội kết luận.”
“Lầu trên có thằng ngốc, tin vào chuyện m/a qu//ỷ, ha ha ha.”
Trong phần bình luận cậu một câu, tôi một câu, ý kiến trái chiều.
Đột nhiên, từ phía cửa truyền đến tiếng lõi khóa đang chuyển động.
Trong lòng tất cả mọi người đều gi/ật thót.
“Tiếng gì vậy? Hình như có ai đang dùng chìa khóa mở cửa?”
“Chẳng lẽ Kỷ Thức Du đi lấy chìa khóa rồi?”
“Người đàng hoàng ai lại nhân lúc người khác ngủ say lén dùng chìa khóa mở cửa chứ?”
Thấy Kỷ Lê vẫn còn ngẩn người, tôi vội vàng hét lên với cô ta: “Đừng đứng ngây ra đó nữa, mau lấy đồ chặn cửa chính lại!”
Kỷ Lê cứng đờ người, may mà cô ta phản ứng đủ nhanh, kịp dùng ghế chặn tay nắm cửa lại trước khi Kỷ Thức Du mở cửa.
Kỷ Thức Du vặn tay nắm cửa mấy lần, phát hiện có điều không ổn.
“Tiểu Lê, con chưa ngủ phải không?”
Không biết tại sao, khi Kỷ Thức Du nói câu này lại cảm thấy âm u đến lạ.
Lúc này tôi vừa hay tìm được một chiếc taxi, báo địa chỉ cho tài xế xong, tôi cúi đầu nói tiếp với Kỷ Lê:
“Tầm khoảng hai mươi phút nữa tôi sẽ đến, cô cố gắng kéo dài thời gian.”
Kỷ Lê căng thẳng nắm ch/ặt điện thoại, sau đó gật đầu.
Kỷ Thức Du ở ngoài cửa lại gõ ba tiếng.
“Tiểu Lê, không phải con đói bụng sao? Cậu nấu đồ ăn khuya cho con rồi, ra ăn chút đi?”
14
“Đừng mà, anh ta đang lừa cô mở cửa đó, tuyệt đối đừng ra ngoài.”
“Ngốc à, người ta tốt bụng nấu đồ ăn khuya cho cô, còn bị suy đoán á/c ý.”
“Bạn mới ngốc đó? Tạm thời không nói đến chuyện m/a qu//ỷ, người đàng hoàng có ai lại dùng chìa khóa mở cửa phòng người khác không?”
“Đúng đó, Kỷ Thức Du không phải là kẻ b//iến th//ái chứ?”
“Cái này thì đáng tin hơn nhiều so với mấy chuyện đổi mạng tiểu qu//ỷ gì đó.
”
Tôi đoán Kỷ Thức Du chắc đã nhận ra có điều không ổn, bây giờ phải ổn định anh ta trước đã.
Tôi: “Trả lời anh ta đi, đừng để anh ta phát hiện ra manh mối.”
Kỷ Lê gật đầu, nhỏ giọng nói với Kỷ Thức Du ngoài cửa: “Cảm ơn cậu, con hơi buồn ngủ rồi, không ăn nữa đâu.”
Kỷ Thức Du không bỏ cuộc, ôn tồn khuyên nhủ: “Cậu đã nấu xong rồi, ra ăn chút đi, nếu không thì lãng phí lắm.”
Thấy Kỷ Thức Du cố chấp như vậy, Kỷ Lê đành phải tạm thời đồng ý với anh ta.
“Vậy lát nữa con ra ăn sau.”
“Được được.”
Lần này Kỷ Thức Du đã hài lòng.
Nghe tiếng bước chân ngoài cửa dần xa, mọi người thở phào một hơi.
Nhưng giây tiếp theo, chiếc ghế ở cửa đột nhiên đổ xuống đất, phát ra một tiếng động lớn.
Cánh cửa “két” một tiếng, từ từ mở ra.
Kỷ Thức Du đứng ngược sáng ở cửa, không nhìn rõ vẻ mặt của anh ta.
Anh ta có chút tiếc nuối nói: “Gì vậy, không phải Tiểu Lê vẫn đang nghịch điện thoại sao?”
Những khán giả vẫn đang xem livestream đều sợ ngây người.
“Tôi không hiểu, làm sao mà vào được vậy?”
“Toang rồi, Kỷ Lê cô sẽ không sao chứ, a a a Phó Diên cô mau đến đi.”
“Hay là chúng ta báo cảnh sát đi? Cảm giác thật sự không ổn chút nào.”
Kỷ Lê theo phản xạ giấu điện thoại đi.
Cô ta sợ đến nói năng lộn xộn: “Cậu, cậu, sao cậu lại vào được?”
Kỷ Thức Du từ từ đến gần, đưa bàn tay lạnh lẽo ra xoa đầu Kỷ Lê.
“Ra ăn chút đồ ăn khuya rồi hãy ngủ.”
15
“Dạ dạ…”
Kỷ Lê sợ đến mức giọng nói cũng vỡ ra.
May mà Kỷ Thức Du chỉ kỳ lạ nhìn cô một cái, rồi quay người rời đi.
Kỷ Lê đi theo sau anh ta, cầm điện thoại lên, gõ chữ cầu c/ứu trên màn hình.
“Tôi phải làm sao đây?”
Thấy cũng gần đến nơi, tôi an ủi: “Cô cứ thuận theo anh ta trước đi, đừng bứt dây động rừng, tôi sắp đến rồi.”
Tài xế dừng xe ở cổng lớn của khu biệt thự, quay đầu lại nói với tôi: “Cô em, ở đây không cho xe ngoài vào, chỉ có thể đưa cô đến đây thôi.”
“Không sao, không sao ạ.”
Tôi trả tiền xong rồi xuống xe, không ngờ lại bị bảo vệ ở cổng chặn lại.
Chaporia
Bình Luận (0)