Ý thức phòng bị của bảo vệ ở khu dân cư cao cấp này không phải dạng vừa.

Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, cảnh giác nói: “Tôi chưa gặp cô bao giờ, cô là cư dân ở tòa nào?”

Tôi có chút sốt ruột, giải thích: “Tôi đến tìm bạn.”

“Muộn thế này rồi, tìm bạn gì?”

Tôi nhất thời nghẹn lời.

Phần bình luận cũng sốt ruột theo.

“Bảo vệ này làm cái gì vậy, mau cho người ta vào đi!”

“Không được đâu, đây là công việc của họ, bảo vệ cũng đâu biết bên trong xảy ra chuyện gì.”

“Hay là mang cả bảo vệ đi cùng luôn đi.”

Kỷ Lê cũng chú ý đến tình hình bên này, cô ta gửi cho tôi một dãy số.

Tôi bấm gọi vào số đó.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói Kỷ Lê cố ý đ/è thấp: “Cô đưa điện thoại cho bảo vệ đi.”

Không biết Kỷ Lê đã nói những gì, bảo vệ liền cho tôi đi qua.

Định vị hiển thị, cách đích đến còn một cây số.

Tôi chỉ có thể vừa thở hổ/n h/ển, vừa đối chiếu số nhà.

Trong màn hình, Kỷ Thức Du có chút kỳ lạ hỏi: “Vừa nãy con gọi điện cho ai vậy?”

Tim tôi lập tức thót lên tận cổ họng.

May mà đầu óc Kỷ Lê quay cũng khá nhanh.

“Lúc nãy con không ngủ được nên có đặt đồ ăn ngoài, vừa nãy gọi điện báo bảo vệ cho vào.”

“Nếu sớm biết cậu nấu đồ ăn khuya cho con, con đã không đặt rồi.”

Lời giải thích này cũng lý giải được tại sao trước đó Kỷ Lê lại không chịu ra ăn khuya.

Kỷ Thức Du buông xuống cảnh giác, lại trở lại vẻ cưng chiều cô ta như trước.

“Không sao, nếu con thích ăn đồ ăn ngoài, vậy lát nữa cứ ăn đồ ăn ngoài đi.”

Kỷ Lê trả lời qua loa một tiếng, mắt thỉnh thoảng lại liếc ra cửa.

Kỷ Thức Du vừa định hỏi cô ta làm sao vậy, thì nghe thấy có người bấm chuông cửa.

16

“Đồ ăn của con chắc đến rồi, con đi mở cửa!”

Kỷ Lê “vụt” một cái đứng dậy.

Màn hình livestream lập tức hiện lên vô số hiệu ứng pháo hoa và trái tim.

“A Di Đà Phật, Phó Diên cuối cùng cũng đến rồi.”

“Cuối cùng cũng có thể vén màn bí ẩn rồi, tôi đợi lâu như vậy là muốn biết thật sự có m/a hay là dàn dựng.”

“Sao có thể là giả được, tiểu qu//ỷ lúc trước giải thích thế nào? Tôi còn chụp lại mấy tấm hình đó.

“Tôi thì nghĩ khả năng cao là hiệu ứng đặc biệt hơn, đừng nói gì đến tiểu qu//ỷ nữa, đến rồng thần người ta còn làm ra được.”

“Ý của bạn là Kỷ Lê và Phó Diên diễn kịch dàn dựng, sao có thể? Cô ta giàu như vậy rồi còn ham hố gì nữa?”

“Lạy h/ồn, câu hỏi ng/u ngốc như vậy mà cũng hỏi được, ai lại chê tiền nhiều chứ?”

Sau khi Kỷ Lê mở cửa, lập tức trốn ra sau lưng tôi.

Kỷ Thức Du đứng cách đó không xa, nhíu mày nói: “Tôi nhớ cô, vừa nãy đang livestream với Tiểu Lê.”

Nói xong, anh ta quay sang hỏi Kỷ Lê đang đứng sau lưng: “Tiểu Lê, sao cô ta lại ở đây?”

Kỷ Lê trốn sau lưng tôi, người run bần bật.

Cô ta len lén thò đầu ra, môi mấp máy, không biết giải thích thế nào.

Tôi vỗ vai cô ta, an ủi: “Không sao đâu.”

Nói xong tôi nhìn về phía Kỷ Thức Du, anh ta đứng khuất trong bóng tối, không còn một chút hơi thở của người sống.

Còn con tiểu qu//ỷ kia đang bò trên lưng anh ta, nghiêng đầu muốn nghe xem đã xảy ra chuyện gì.

Bình luận:

“Là ảo giác phải không? Sao tôi cảm giác sắc mặt Kỷ Thức Du trở nên tệ quá vậy.”

” +1, không còn chút khí sắc nào cả, vừa nãy livestream vẫn còn ổn mà.”

“Chắc là do thức khuya thôi.”

“Tôi thức khuya sắc mặt cũng đâu có tái nhợt như vậy…”

Tôi lấy từ trong túi ra một lọ th/uốc nhỏ mắt đưa cho Kỷ Lê.

“Nhỏ vào đi.”

Cô ta mơ màng nhận lấy, hỏi tôi: “Đây là gì?”

“Nước mắt trâu.”

Kỷ Lê nghe xong, theo phản xạ nhăn mặt lại.

Tôi giải thích: “Cái này có thể giúp cô nhìn thấy tiểu qu//ỷ, lát nữa để dễ dàng tránh nó.”

17

Kỷ Lê b/án tín b/án nghi nhỏ một giọt vào mí mắt, một cảm giác mát lạnh ập đến.

Cô ta bất giác chớp mắt một cái, đợi đến khi mở mắt ra lần nữa, đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho lùi lại nửa bước.

Chỉ thấy con tiểu qu//ỷ đó dựa vào khứu giác và thính giác, không biết từ lúc nào đã đi đến bên chân cô ta.

Kỷ Lê hét lên một tiếng thảm thiết, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với con tiểu qu//ỷ.

Khán giả trong phòng livestream bất ngờ bị dọa, có chút không vui nói:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...