“Hét cái gì vậy? Dọa tôi gi/ật cả mình.”

“Đừng có làm mấy trò gi/ật gân này được không, chán quá đi…”

“Tại sao lại hét? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Kỷ Thức Du lập tức nhận ra có điều không ổn.

“Con có thể nhìn thấy?”

Tôi vội vàng đẩy Kỷ Lê ra ngoài cửa, nghiêm giọng nói: “Mau đi đi.”

Kỷ Lê hoảng hốt ngẩng đầu, “Đi đâu?”

“Đi đâu cũng được, tìm một nơi trốn đi, trốn đến khi trời sáng là được.”

Kỷ Thức Du ở bên cạnh nghe rõ lời của chúng tôi, sắc mặt anh ta tái mét từ từ đi về phía tôi và Kỷ Lê.

Tôi nhanh chóng lấy từ trong túi ra một nắm chu sa, ném về phía anh ta.

Tiếng “xèo xèo” vang lên, mặt Kỷ Thức Du bốc lên khói trắng, anh ta ngã xuống đất gào thét.

Nhân cơ hội này, tôi thúc giục lần nữa Kỷ Lê.

“Mau đi đi!”

Kỷ Lê nghe xong quả quyết quay người bỏ chạy.

Phòng livestream lập tức bùng n/ổ.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao tôi chẳng hiểu gì cả?”

“Ném cái gì vậy? Sao mặt Kỷ Thức Du lại bốc khói? Không phải là axit sunfuric chứ?”

“Không phải chứ? Làm vậy không sợ phạm pháp sao?”

“Vừa nãy không phải nói nhỏ th/uốc mắt gì đó là có thể thấy tiểu qu//ỷ à? Chẳng lẽ Kỷ Lê thật sự thấy tiểu qu//ỷ rồi?”

Kỷ Lê tinh mắt, vừa hay nhìn thấy dòng bình luận này.

Vết m//áu trên camera trước đó đã được lau sạch rồi.

Cô ta ôm tâm lý thử một lần, nhỏ th/uốc nhỏ mắt lên ống kính.

Đột nhiên, trong màn hình đang rung lắc, xuất hiện một cảnh tượng không thể tin nổi.

Phía sau Kỷ Lê đang có một con tiểu qu//ỷ đứng đó, nó đang dang rộng hai tay, muốn x//á/c nhận phương hướng của Kỷ Lê.

“A a a c/ứu mạng, cái gì vậy?”

“Vãi, thật hay giả vậy, một giọt là có thể thấy tiểu qu//ỷ?”

“Không phải chứ? Gặp m/a thật à?”

“Mọi người đừng tin, phòng livestream có thể làm hiệu ứng đặc biệt mà, trên đời này làm gì có m/a qu//ỷ chứ?”

“Đúng đúng, tôi cũng không tin lắm, nếu là thật thì thế giới này lo/ạn hết rồi.”

“Nhưng tôi vẫn sợ lắm, nửa đêm nửa hôm thế này, đến nhà vệ sinh cũng không dám đi, nín lâu lắm rồi.”

18

Kỷ Lê tung người nhảy vào trong một sân viện.

Nơi này quanh năm không có người ở, tối đen như mực.

Cô ta nín thở, nhìn qua hàng rào thấy con tiểu qu//ỷ đột nhiên dừng bước.

Nó ngẩng đầu lên, dùng mũi ngửi mấy cái.

Cuối cùng nó dừng lại ở bên ngoài sân viện nơi Kỷ Lê đang trốn.

Giao diện điện thoại của tôi vẫn còn ở trong phòng livestream, cho nên cũng nhìn thấy cảnh này.

Tôi nhắc nhở: “Cô vứt sợi dây chuyền trên cổ đi, nó sẽ không tìm được cô nữa.”

Kỷ Lê nghe xong, dùng sức vứt sợi dây chuyền ra xa.

Kỷ Thức Du ở bên cạnh dụi dụi mắt, đáy mắt đỏ ngầu.

Anh ta vội vã nhìn lên đồng hồ treo tường, lúc này đã gần năm giờ, trời sắp sáng rồi.

Anh ta nghiến răng cảnh cáo tôi: “Cút đi.”

Nói xong anh ta lướt qua tôi, đi thẳng ra cửa chính.

Tôi liền dán thẳng một lá b//ùa vào sau gáy của Kỷ Thức Du, anh ta lập tức bất động.

Vốn dĩ lá b//ùa này không có tác dụng với con người, nhưng Kỷ Thức Du dựa vào cổ thuật mới kéo dài được mạng sống thêm một đêm, đã không còn được xem là con người nữa.

Tôi bất giác liếc nhìn đồng hồ, đã qua lâu như vậy rồi, vẫn chưa thể đổi mạng thành công, có lẽ Vu Cổ Sư đứng phía sau đã nhận ra điều bất thường.

Nghĩ đến đây, lòng tôi chùng xuống, phải mau tìm được Kỷ Lê mới được.

Màn hình livestream rất tối, tôi không thể x//á/c định được vị trí.

“Kỷ Lê, cô đang ở đâu?”

“Tôi đang ở trong sân của biệt thự số chín.”

Kỷ Lê trốn rất kỹ, thân hình nhỏ bé co ro trong bồn hoa, nếu không nhìn kỹ, quả thật rất khó phát hiện.

Cô ta thận trọng thò đầu ra, thấy người đến là tôi, lập tức thở phào một hơi.

“Cô đến rồi.”

Nói xong cô ta nhìn đông ngó tây, sợ con tiểu qu//ỷ đột nhiên tìm đến.

Thấy xung quanh không có gì khác thường, cô ta than thở:

“Trời ơi, cô không biết đâu, mũi của con tiểu qu//ỷ đó thính thật, đ/áng s/ợ quá…”

Lời mới nói được một nửa, Kỷ Lê đột ngột im bặt.

Tôi nhận ra có điều không ổn, vội vàng quay người lại.

Từ trong góc tối bước ra một bóng dáng vừa đen vừa nhỏ.

19

Sợi chỉ khâu trên mặt tiểu qu//ỷ từ từ bung ra.

Trong lòng Kỷ Lê vô cùng kinh hãi, túm lấy tay áo tôi hỏi: “Nó bị sao vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...